Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2025

Một tháng làm quen với… “phòng mới”

Tôi dời “phòng cũ” ở quận Phú Nhuận vào ngày Thứ Bảy 11/10/2025, tính đến hôm nay, Thứ Bảy 8/11/2025, là vừa đúng một tháng về “phòng mới” ở quận Tân Phú. Trong những ngày đầu, quả thật tên quận mới nhiều khi bị nhớ lộn có lúc thành… Tân Bình!

Điểm nổi bật khi về Tân Phú là được nghe những tiếng động cơ máy bay lúc nào cũng trong tình trạng “sẵn sàng nổi lên” vì khu vực tôi ở nằm trong vòng đai Phi trường Tân Sơn Nhất, sân bay bận rộn nhất Việt Nam với những chuyến bay của cả quốc tế lẫn quốc nội.

***

Sách là những vật dụng quý giá và quan trọng nhất trong chyến dọn nhà. Tại “phòng mới”, sách được dỡ ra từ các thùng “carton” nhưng không xếp lên kệ chỉ vì… kệ ráp chưa xong do thợ còn bận làm ở các công trình khác.

 

Thùng sách nằm chờ lên kệ ngày mới đến

 

Thế là sách phải tìm đường “di tản” đến những nơi thật bất ngờ, từ góc nhà đến gầm bàn, gầm giường vì phòng tương đối hẹp. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng đến cảnh sách phải “tạm trú” tại những nơi hóc hiểm đến như vậy.

 

Sách tạm trú tại góc phòng... chờ lên kệ

 

Tôi không giàu tiền, giàu bạc nhưng nhưng sách vở thật hậu hĩnh, được sưu tầm trong suốt một đời lăn lộn với “cơm, áo, gạo, tiền”. Bộ sách đáng giá nhất là “The Book of Knowledge”, một loại tự điển bách khoa gồm 20 cuốn được mua ở chợ trời với giá gần 2 chỉ vàng!

 

Sách tạm trú tại góc phòng

 

Trước 1975, rất ít người biết ở Sài Gòn có “Asia Foundation”, một tổ chức văn hoá-xã hội của Mỹ có chương trình tặng sách tiếng Anh định kỳ cho quân-cán-chính. Qua tổ chức này tôi cũng góp nhặt được một số sách thuộc loại nổi tiếng.

 

Sách nằm dưới gầm giường

 

Kết quả là ngày nay, khi “chuyển nhà” sách trở thành một “gánh nặng” trong việc gìn giữ vì tạm thời không có chỗ chứa. Giờ thì tôi vẫn để sách “tạm trú” tại những nơi không phải là kệ sách để chờ thợ đến làm nốt công trình kệ sách.

 

Kệ sách & Giường ngủ

 

Hồi còn ở Phú Nhuận, tôi sử dụng “laptop” được kết nối với màn hình TV để tăng thêm cỡ chữ cho dễ nhìn vì giờ đã ở tuổi già, mắt kém. Được vài hôm tại “nhà mới” bỗng cả “laptop” lẫn TV đều không hoạt động khi khởi động sau khi cắm điện!

Con trai tôi chở bố đến một tiệm sửa máy tính. Thật kỳ lạ, tại đây “laptop” vẫn sáng đèn và hoạt động bình thường như chẳng có gì xảy ra. Anh thợ nói chắc lỗi do tại ổ cắm điện ở nhà bị lờn, không tiếp xúc tốt. Còn TV không hiểu tại sao… vì đâu có mang TV đến thợ.

 

Bàn làm việc

 

Trên đường về, chúng tôi ghé tiệm điện mua dây cắm mới nên giờ chỉ dùng “laptop” còn TV vẫn bất động. Chắc tại vì trong quá trình chuyển nhà bị trục trặc sao đó, TV của tôi nay cũng thuộc loại “lão niên” nên dở chứng cũng là điều dễ hiểu!

 

Bàn ăn cơm

 

Trong khi chờ đợi có kệ sách mới, tôi tự mình trang hoàng căn phòng mới. Các bạn có thể theo dõi những “tác phẩm nghệ thuật” của một tay trang trí… nghiệp dư. Chắc cũng không đến nỗi nào đâu nhỉ?

 

Kệ kỷ niệm

 

Trang trí

 

Có một “toilet” ngay trong phòng và ngoài “balcon” trồng vài cây cảnh. Từ trên “balcon” nhìn sang 3 căn nhà mới xây và tình cờ 1 trong 3 căn đó lại là nhà của cô bạn gái học cùng lớp với con gái tôi thời trung học.

 

Toilet

 

Quả là trái đất tròn, đi đâu người quen cũng lại gặp nhau!

 

Balcon

 

Tóm lại, về “phòng mới” sau một tháng cũng có nhiều cái vui và cũng không ít nỗi buồn. Miễn sao chỉ mong được sống an nhiên, tự tại trong những ngày cuối cùng của cuộc đời đầy bất trắc!

 

***
--> Read more..

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2025

Căng như dây đàn…

Dây đàn chùng thì làm sao chơi nhạc được… nên người ta thường ví “căng như dây đàn” để ám chỉ nguyên tắc “bất di bất dịch” cần phải lên dây đàn trước khi chơi nhạc.

Câu nói này còn được áp dụng trong nhiều lãnh vực khác của cuộc sống khi phải điều chỉnh để thích nghi với hoàn cảnh khó khân ngoài ý muốn. Điển hình khi từ Phú Nhuận về Tân Phú tôi phải làm quen với tiếng động cơ máy bay lên xuống phi trường Tân Sơn Nhất…

 

Phi trường Tân Sơn Nhất

 

Sau hơn một tuần cố làm quen với những tiếng động cơ phản lực suốt ngày cũng như đêm, tôi vẫn chưa thực sự quen được với tiếng động “kinh khủng” đó. Đầu óc lúc nào cũng “căng như dây đàn” vì phi cơ lên xuống theo tần suất khoảng từ 10 đến 15 phút!

Nhất là vào những đêm yên tĩnh thường bị giật mình đánh thức bởi những tiếng gầm thét của động cơ bay ngang nhà. Thôi thì đủ loại máy bay dân sự, từ tiếng động cơ của “người khổng lồ” như Jumbo Jet 747 đến những chiếc Airbus “hiền lành” chở khách trong một chuyến du hành đến nơi xa xôi.

 

Jumbo Jet 747

 

Theo kinh nghiệm của những người hàng xóm, khu chúng tôi nghe âm thanh từ những chuyến Bay Đi “ào ào như thác đổ”, những chuyến Bay Đến thường tương đối bớt ồn ào hơn vì bay ở độ cao có phần xa hơn.

Có lúc tôi bỗng tự hỏi, có bao giờ những người trên “cỗ máy di động” đó nghĩ tới đám sinh linh chúng tôi ờ dưới đất đang phải nghe tiếng động khủng khiếp thoát ra từ phương tiện mà họ đang sử dụng?

Tôi lại nghĩ đến những người đang ngồi trong máy bay. Họ nghĩ gì khi tính mạng của mình đặt gọn trong cái gọi là “tiến bộ của khoa học”, ranh giới giữa Sống và Chết tuỳ thuộc vào may rủi.

Mới nghĩ vui khi mình đáp chuyến bay để được gặp lại người thân sau thời gian xa cách nhưng cũng thật sự “bi thảm” khi tai nạn xảy ra. Chuyến bay số hiệu AI-171 của Air India rơi chỉ vài chục giây sau khi cất cánh từ sân bay Ahmedabad chiều 12/6/2025 là một thí dụ điển hình.

Người ta xác định 279 thi thể, gồm 241 người trên máy bay và 38 nạn nhân trên mặt đất. Đây là thảm họa hàng không tồi tệ nhất thế giới trong một thập kỷ qua, cũng là tai nạn máy bay chết chóc nhất ở Ấn Độ kể từ năm 1996.

Máy bay gặp nạn là mẫu Boeing 787-8, tai nạn đánh dấu lần đầu tiên dòng phi cơ này gây ra tai nạn chết người lớn nhất xảy ra kể từ khi được khai thác thương mại năm 2011.

 

Hiện trường vụ rơi máy bay Boeing 787 Dreamliner của Air India

 

Bây giờ chúng ta nói tới phi công và phi hành đoàn, những người quyết định vận mạng của hành khách kể từ khi họ bước chân lên máy bay cho đến lúc bước xuống khi phi cơ dừng lại tại phi trường.

Phi công là yếu tố quyết định chính trong suốt quá trình đó. Dĩ nhiên là việc đào tạo và huấn luyện đóng vai trò chủ chốt của sự nghiệp nắm sinh mạng hành khách. Nhưng đó mới chỉ là một phần của cả một đời người, chưa nói gì đến số phận và sự nghiệp của từng cá nhân trong việc “đi mây, về gió”. Nhiều phi công đã từng ngồi trong “cockpit” các loại máy bay tiêm kích trong thời chiến cũng đã chuyển sang hàng không dân dụng trong thời bình.

Nổi tiếng nhất là ông Nguyễn Xuân Vinh, đã từng là sĩ quan Không quân của Quân đội Việt Nam Cộng hòa, cấp bậc Đại tá. Ông cũng là Giáo sư, Tiến sĩ, Viện sĩ chuyên ngành Kỹ thuật Không gian người Mỹ gốc Việt trên thế giới.

Trong văn nghiệp, với bút hiệu Toàn Phong, ông đã để lại cho đời tác phẩm “Đời phi công”, xuất bản năm 1959, và nhận được Giải thưởng Văn chương Toàn quốc năm 1961.

 

Đại tá Nguyễn Xuân Vinh - Văn Võ Song Toàn

 

“Đời phi công” là những bức thư tác giả gửi về cho một người con gái tên Phượng trong chuỗi ngày học bay tại nước ngoài. Trong bức thư đầu tiên có đoạn:

“Phượng,

“Viết thư này anh đã ở xa em muôn vạn trùng dương. Anh mỉm cười khi đặt bút vì nghĩ rằng em vẫn thường chê cái tính thích giang hồ vặt của anh. Lần này thì anh đi hẳn, đi thật xa cho đến khi nào công thành anh mới trở về…”

Và đây là một vài đoạn của cuộc đời phi công của Toàn Phong:

“Chiếc xe ca chở anh tới Tân Sơn Nhất chạy quanh co qua những phố vắng. Thỉnh thoảng một chiếc xích lô máy kêu ầm ĩ chạy ngược lại, hai ngọn đèn pha yếu ớt ánh vàng như những cặp mắt ngái ngủ, sau một đêm thức nhiều mệt nhọc…

“Máy bay lần lượt hạ cánh ở Calcutta, Karachi, Beirut, La mã và cuối cùng ở Ba lê.

“Anh tới kinh thành ánh sáng một buổi chiều mùa thu lá vàng rơi đầy đường sau khi đã lênh đênh trên mây trời hơn 30 tiếng đồng hồ. Chắc em không thể tưởng tượng được rằng rồi đây cuộc đời của anh sẽ lênh đênh như thế mãi. Lúc anh bước chân xuống Karachi để máy bay lấy xăng, người phi công thuyền trưởng lại gần anh xin lửa châm thuốc hút có hỏi:

“Tôi xem phiếu lý lịch hành khách thấy đề tên ông sang Pháp học lái máy bay?

“Anh gật đầu, người ấy nói tiếp:

“Rồi ông sẽ thấy bay là một cái nghiệp. Mắc vào rồi nó sẽ vướng lấy mãi…

“Như em đã biết, anh tới Ba lê vào một chiều thu lá rụng đầy đường. Những cây trơ trọi như những xác vô hồn. Anh ở trong khu nhà sĩ quan gần trường bay Bourget. Cảnh vật chiều nay ảm đạm lạnh lùng. Buổi sáng ở đây vừa có một chiếc phi cơ Junker 52 bị rơi, mười chín người bị cháy ra tro. Trong buồng ăn không ai nói một lời. Vài người ngửng đầu nhìn lên khi anh bước vào rồi lại cúi xuống…”

“Em Phượng, nếu giờ đây em có đang giận anh thì anh cũng đành chịu vì anh không còn quyền lực gì để bắt em phải nghe theo lời anh. Nhưng chắc em cũng còn để cho anh viết cho em để kể cho em nghe đôi câu chuyện vui buồn của những phi công như các anh mà nơi trú ngụ ở khắp bốn phương trời, tương lai cũng mơ hồ như sương đêm và lênh đênh trên đám mây trắng là hình ảnh cuộc đời.

(hết trích)

Và đây là thư tác giả học bay đêm vào giai đoạn cuối:

“Sau tám tháng trời vất vả anh đã bắt đầu sang giai đoạn bay đêm. Anh đã bắt đầu thấy có niềm tin vững chãi của những kẻ biết mình sẽ thành công. Những ngày đẹp trời bay lượn, cần lái thấy nhẹ nhàng trong tay, tiếng động cơ thấy hoà đều trong hơi thở. Anh đã sung sướng hát bài ca vũ trụ lòng nhẹ như mây hồng trôi. Em có cùng ở đây lúc này chắc cũng lây niềm hân hoan, nhoẻn miệng cười mà tan hết giận hờn.

"Anh đã bắt đầu bay đêm nghĩa là đang trải qua chặng đường chót ở đây. May mắn thì một tháng nữa anh có thể rời khỏi xứ này, rời những cái oi ả để về gần quê hương hơn chút nữa. Anh sẽ thấy đỡ nhớ quê hương hơn, tuy rằng xa cách trọn nửa trái cầu thì gần hơn vài ba ngàn cây số cũng chỉ thế mà thôi.

(hết trích)

 

Tác phẩm “Đời Phi Công”

 

Trở lại với đề tài “Căng như dây đàn”, chúng ta thấy từ những tiếng động cơ phản lực gầm thét trên bầu trời Tân Phú sang đến tai nạn khủng khiếp khiến hàng trăm hành khách phải thiệt mạng rồi đến giai đoạn đào tạo phi công cho đất nước… là cả một truyện dài như vô tận của ngành hàng không.

Chúng ta rút ra một bài học ở đời: dù gì đi nữa, hãy thích nghi với mọi tình huống bất trắc nếu muốn được tiếp tục sống trong cuộc đời này!

 

Hàng không Dân dụng Quốc tế (ICAO)

 

*** 

--> Read more..

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2025

Ngày thứ 4: Gặp gỡ người thân

Cái số của tôi vẫn còn nhiều may mắn! Mới hôm trước được gặp anh Luc Van, một người quen biết trên Facebook tại Café Viva, Tân Phú, thì mới đây một nhân vật nữa thuộc loại “người thân” cũng đã xuất hiện.

Trần Gia Quốc Việt là con trai của bà chị bà xã tôi ngoài Huế. Năm 1984, Việt vào Sài Gòn để tiếp tục học ngành điện tại Phú Thọ. Sau này Việt phục vụ ngành điện tại Sài Gòn, chỉ đôi khi mới trở về Huế thăm gia đình.

 

Việt & Hằng (con gái út của tôi) chụp tại Sài Gòn năm 1984

 

Lần đầu tiên vào Sài Gòn, xa lạ và bỡ ngỡ trước lối sống có phần náo nhiệt so với sự trầm lặng, khép kín của đất Thần Kinh cho nên Việt coi gia đình tôi là một “chỗ dựa duy nhất” trong những ngày đầu bỡ ngỡ tại xứ được gọi là Hòn ngọc Viễn đông.

Chẳng bao lâu sau, Việt thích nghi với môi trường rộng mở của Sài Gòn hoa lệ và trở thành một kỹ sư điện trong ngành điện lực sau khi tốt nghiệp Phú Thọ. Việt còn đóng một vai trò tương đối quan trọng về chuyên môn, nhất là năng lượng mặt trời với những thử nghiệm mới lạ.

 

Hai cậu cháu tại Café Viva, Tân Phú, 2025

 

Quả thật tôi rất đỗi bất ngờ khi Việt trở thành Giàm đốc Trung tâm Tư vấn Lưới điện khi nhìn hình ảnh bữa tiệc Tri ân & Chia tay với người Giám đốc vào tháng 9 năm 2025. Đó là ngày Việt đến tuổi về hưu để trở thành “tỷ phú thời gian” theo cách nói của thời đại bây giờ.

Thời gian đi thật nhanh. Tôi vẫn không tin anh chàng thư sinh ngày nào “chân ướt chân ráo” từ Huế vào Sài Gòn với vẻ mặt ngỡ ngàng trước bao sự lạ của thành phố hoa lệ… Thế mà giờ đây đã trở thành kỹ điện và cuối cùng là “một quan chức về hưu”!

 

Tiệc tri ân & chia tay Việt, tháng 9 năm 2025

 

Thời gian là một thứ gì đó vô hình, vô hạn với vũ trụ nhưng lại là hữu hạn với đời người. Thời gian là vô giá đối với tất cả mọi người, là thứ tài sản ta có nhiều nhất, thế nhưng thực tế không phải ai cũng nhận ra tầm quan trọng của nó.

Ngoài ra, thời gian cũng rất vô tình, không vì ai mà trôi nhanh hơn cũng không vì ai mà chậm lại. Từ một thanh niên trẻ lần đầu đặt chân đến Sài Gòn thế mà giờ đây Việt đã trở thành một “cán bộ hưu trí”!

Có một triết gia đã từng nói: “Cuộc sống và thời gian là hai người thầy tốt nhất. Cuộc sống dạy chúng ta sử dụng tốt thời gian và thời gian dạy chúng ta giá trị của cuộc sống” (Life and time are the best teachers. Life teaches us to make good use of time and time teaches us the value of life).

 

Hình do Việt chụp tại Café Viva, 2025

 

Thật quá đúng với trường hợp của Việt, cả về thời gian lẫn cuộc sống. Hai khía cạnh đó luôn song hành bên nhau. Tuy nhiên, chúng lại mang nhiều ý nghĩa, đôi khi lại trở thành đối nghịch!

 

***

--> Read more..

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2025

Ngày thứ ba trên đất lạ… gặp “người quen”

Hôm nay đã là ngày thứ ba tôi sống ở Tân Phú. Vẫn giữ thông lệ, sáng khoảng 6g30 rời “nhà mới” ra quán Viva ngồi “cà phê một mình”.

Vừa ngồi ấm chỗ chừng hơn 10 sau thì một người khoảng ngoài 60 dừng xe trước mặt, nhìn vào mình và… mỉm cười! Thật tình khuôn mặt đó không gợi chút nào quen thuộc nhưng mình cũng cười đáp lễ.

Như thể để đánh tan sự ngỡ ngàng, anh nói câu đầu tiên… “Chào thầy, em là khoá sinh không quân tại trường Sinh ngữ Quân đội năm nào. Được kết bạn với thầy trên Facebook qua nick Luc Van… em có theo dõi và được biết thầy vừa di chuyển về Tân Phú, rất gần với nhà em…”.

À ra thế! Luc Van và một số bạn như Hai Le vẫn thường khá năng động trong số nhóm bạn của tôi trên mạng xã hội nhưng quả thật tôi chưa có dịp đứng lớp của các anh vì hồi đó tôi thuộc nhóm giảng viên phụ trách Hải quân ở chi nhánh Phan Thanh Giản và Không quân chi nhánh Nguyễn Văn Tráng.

Theo Luc Van, hồi đó anh học sinh ngữ khoảng năm 1974, còn tôi lúc đó biệt phái về ban Tu thư & Dịch thuật của Tổng cục Quân huấn cho đến ngày Sài Gòn “đổi chủ”. Anh còn nhắc lại Major Gẫm, sĩ quan kỷ luật và cũng là “hung thần” luôn có “tông-đơ” để xén những mái tóc dài của khoá sinh đến lớp!

Còn Trung uý Đại với biệt danh “Chị Đại” phụ trách khảo thí. Tuy với dáng người “ẻo lả” nhưng “Chị Đại” làm việc rất “rếch-lô” trong phòng thi ECL (English Comprehensive Level), một trong những cuộc thi khảo sát trình độ tiếng Anh của khoá sinh mỗi khi thi chuyển cấp.

Luc Van còn nhắc đến giảng viên như Thiếu uý Thành, “đẹp trai” lại có tay nghề chụp ảnh “hết sảy”… Riêng về phần mình, anh nhắc lại những ngày “trầy gia, tróc vẩy” trong giai đoạn tuyển vào không quân. Từ việc khám sức khoẻ đến việc học ngoại ngữ từ Nha Trang đến trường Sinh ngữ.

Điều đáng tiếc là khi đậu ECL cũng là lúc tài khoá du học lại bị cắt giảm nặng nề vào năm 1974 khiến nhiều sinh viên sĩ quan không thể sang Mỹ học bay. Thế rồi kịp đến ngày 30/4/1975 “đổi đời”, anh bị liệt vào thành phần “nguỵ quân” dù mới chỉ mang Alpha trên vai áo!

“sinh viên sĩ quan” nhưng người ta chỉ chú ý đến 2 chữ cuối cùng “sĩ quan” nên rốt cuộc Luc Van cũng phải “trình diện học tập” như bao quân nhân khác. Cuộc đời thật trớ trêu nên tôi an ủi Luc Van:

“Anh cứ thản nhiên chấp nhận chứ đừng oán trách. Bằng này tuổi rồi tôi mới ngộ ra một điều mà ngày xưa trong Cổ học Tinh hoa, học giả Nguyễn Văn Ngọc có kể lại chuyện ông lão mất ngựa hay còn được gọi là “Tái ông thất mã”…

“Trong cái rủi lại có cái may" vì "hoạ phúc khôn lường". Không quá bi quan khi gặp rủi ro và không quá lạc quan khi gặp may mắn. Chuyện kể ông lão có nuôi một con ngựa,  một hôm, ngựa của ông lạc vào rừng, hàng xóm đến chia buồn nhưng ông lại bảo: “Biết đâu lại có chuyện tốt đến”.

“Không lâu sau con ngựa của ông trở về và còn dẫn theo một con ngựa cao lớn, mạnh mẽ. Mọi người đến chúc mừng ông, nhưng ông lại nói: “Có lẽ nó sẽ dẫn đến tai họa cũng nên!”

“Quả nhiên, con trai ông lão vốn rất thích cưỡi ngựa nên đã cưỡi con ngựa to khỏe rồi cuối cùng bị ngã gãy xương và bị què chân. Lúc này hàng xóm lại rối rít đến thăm nom, nhưng ông lại nói rằng: “Biết đâu nhờ họa mà lại được phúc!”

“Một năm sau, trong nước có chiến tranh, thanh niên trong vùng đăng lính, nhiều người chết trận. Thế nhưng con trai ông lão vì què chân nên được miễn lính và cuối cùng may mắn thoát chết!”

 

Với Luc Van tại Café Viva

 

Chúng tôi ngồi nói chuyện miên man bên ly cà phê, Luc Van là “người quen” đầu tiên tôi được gặp sau 3 ngày lưu lạc đến Tân Phú. Chắc chắn trong tương lai chúng tôi còn gặp lại nhau vì nhà của anh tương đối gần.

Nhìn đồng hồ thấy đã quá 9g, trễ hơn thông lệ đến hơn một tiếng, nên tôi nói lời chia tay Luc Van và không quên hẹn với anh sẽ gặp lại nhau để cùng tâm sự.

 

*** 

--> Read more..

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2025

Viết từ địa chỉ mới

Ngày 11/10/2025, tôi đã dời quận Phú Nhuận để tới Tân Phú, nơi gia đình con trai sinh sống. Cuộc chia tay, dù là giữa hai quận cùng thành phố, cũng mang dấu ấn khó quên như khi chia tay một người tình thời còn trẻ.

Mọi việc đã được chuẩn bị kỹ càng, sách vở, những kỷ vật của cả một đời người được lên kế hoạch rất kỹ. Sách được gom khỏi kệ để công ty dọn nhà đóng gói trong những thùng carton. Bàn ghế, giường tủ mang về “nhà mới” cũng đã sẵn sàng để lên đường trên chiếc xe Van bán tải.

Thật ra vì tuổi già, sức yếu tôi không thể nhúng tay vào những công việc đó nhưng tinh thần lại rất căng thẳng trước những sự việc diễn ra trước mắt. Tuy không “làm động đến móng tay” nhưng vẫn thấy mình quá mệt mỏi vì những gì đang xảy ra.

Mãi đến khoảng 2g trưa việc dọn đồ đạc lên xe mới xong để chuẩn bị lên đường về “nhà mới”. Tại Tân Phú, cuộc “hành quân” thứ hai bắt đầu, nhân viên hì hục chuyển đồ đạc vào nhà, công nhân còn phải lắp ráp giừờng tủ, bàn ghế cho đến lúc sẩm tối mới xong.

 

Bảng “Khu phố Văn hoá” dẫn vào nhà mới

 

Bây giờ mới hiểu thấm thía vì sao lúc sinh thời sinh thời mẹ tôi thường nói “một lần dọn nhà bằng ba lần… nhà cháy”. Với một người vào lứa tuổi “gần đất, xa trời” như tôi giờ mới thấy các cụ quả là tinh đời đã để lại cho con cháu những nhận xét thâm thuý.

Đêm đầu tiên ở nhà mới tôi ngủ một giấc thật ngon đến tận 5g sáng sau một ngày căng thẳng nhưng thật ra cũng chẳng phải làm những việc lao động chân tay. Quận Tân Phú rất gần với phi  trường Tân Sơn Nhất nên tiếng máy bay lên xuống nghe rõ mồn một, tuy vậy vẫn không hề ảnh hưởng đến giấc ngủ.

 

Một căn nhà tại ngã tư B2 & B3

 

Công việc trước tiên là sắp xếp bàn làm việc để tiếp tục giao lưu với bạn bè trên mạng xã hội qua laptop, màn hình TV và máy Scan. Công việc cũng khá đơn giản… Còn sách vở tính sau vì còn chờ ráp kệ sách.

 

Ưu tiên ổn định bàn làm việc

 

Sau đêm đầu tiên ở nhà mới, tôi quyết định nhờ con trai chở đi khám phá khu vực gần nhà. Quán cà phê đầu tiên là Nova Coffee vừa mới khai trương với màn quảng cáo khá hấp dẫn, “Cà phê đá 10K, Cà phê sữa 12K (Đã giảm 50%)…”.

 

Nova Coffee “Tưng bừng khai trương”

 

Nhìn chung, cà phê ở đây vào loại bậc trung nhưng dàn phục vụ đều là những thiếu nữ trẻ, chắc mới dời ghế nhà trường! Nova Coffee chia thành 2 khu: trong nhà và ngoài trời, khách cũng khá đông, có lẽ đang trong thời gian quảng cáo nên ai cũng ghé để trải nghiệm.

 

Trang trí bên trong Nova Coffee

 

Ngày thứ hai tại Tân Phú tôi quyết định khám phá bằng cách đi bộ. Giữ nguyên giờ giấc cũ khi còn ở Phú Nhuận, tôi ghé Viva với logo hình ngôi sao, một quán cà phê tương đối lâu đời. Cà phê ở đây tương đối khá hơn Nova Coffee mới khai trương.

 

Viva khu bên ngoài

 

Viva Coffee cũng thiết kế theo hai phần: bên trong dành cho khách không hút thuốc và bên ngoài dành cho… những “ống khói xe lửa”. Giá cả có phần “cứng” hơn Nova Coffee nhưng chất lượng có phần khá hơn rất nhiều.

 

Những bạn bè xưa cũ nay đâu?

 

Còn rất nhiều quán cà phê dọc theo đường B3, tôi nhủ lòng sẽ từ từ khám phá hết vì một “tỷ phú thời gian” như tôi bây giờ sẽ có điều kiện để ngồi hết các quán. Ngoại trừ trường hợp “bất khả kháng” khi không còn đủ sức khoẻ để ngồi quán.

 Hẹn các bạn trong những bài viết sau.

 


 *** 

--> Read more..

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

Giã từ Khu phố đầy hoa

Từ Tân Bình, tôi chuyển về Phú Nhuận năm 2015. Có thể nói, từ một quận ngoại thành như Tân Bình để đến quận Phú Nhuận là cả một sự thay đổi lớn. Phú Nhuận chỉ cách quận 1 sau vài phút qua cầu Trần Khánh Dư để sang bờ bên kia kênh Nhiêu Lộc là có thể tiếp cận với trung tâm Sài Gòn.


Bản đồ khu Phan Xích Long

Sau 10 năm sinh sống tại Phú Nhuận, tôi rút ra một điều đây là khu vực lý tưởng cho các gia đình trung lưu, không đủ khả năng tài chính để tậu một căn nhà nơi quận nhất. Nhà ở Phú Nhuận tuy không thuộc loại quá đắt đỏ nhưng vẫn có thể tiếp cận với cuộc sống ở chốn phồn hoa đô hội nơi quận 1.


Vị trí nhà tôi trên đường Nhiêu Tứ

Nay vì lý do hoàn cảnh gia đình do con gái sửa soạn đi Úc đoàn tụ với các con nên không còn cách nào hơn là phải bán nhà ở Phú Nhuận để quay trở về Tân Bình sinh sống với gia đình con trai trưởng. Tôi đã có đủ giấy tờ để sang Úc, nơi cả 3 con gái đang định cư, nhưng tôi sẽ ở lại vì tuổi già, sức yếu.

Chia tay với mơi gắn bó với mình một thời gian tương đối dài, Phú Nhuận là địa danh sẽ còn lưu giữ nhiều kỷ niệm khó quên. Nhưng thôi, đời người là cả một chuỗi biến cố, đau buồn có nhưng cũng không thiếu những phút giây hạnh phúc! Một khi đã “gần đất, xa trời” thì có gì đâu để tiếc nuối?


Nhà tôi trên đường Nhiêu Tứ

Phú Nhuận có những cái tên rất lạ. Đã có dòng kênh Nhiêu Lộc thì cũng có con đường mang tên Nhiêu Tứ, nơi gia đình tôi mua một căn nhà 3 tầng. Những cư dân trong hẻm Nhiêu Tứ cũng rất thân thiện, có những người tôi chưa hề biết tên nhưng mỗi lần gặp nhau vẫn nở một nụ cưới xã giao thay lời chào hỏi.

Hàng ngày trên đường đi bộ đến quán cà phê khoảng 50 m tôi gặp đến gần chục người “quen mặt nhưng chẳng biết tên” nhưng vẫn nở một nụ cưới. Nếu còn trẻ, có người gọi tôi là… “bố”. Có những quán ăn ghé mua quà sáng, bà chủ còn gọi tôi là “ông ngoại”! Thân thương như vậy chắc khi rời đi tôi làm sao không nhớ cho được? 

 

Ngã tư Hoa Sứ & Nhiêu Tứ trong mùa dịch


Phú Nhuận có một khu phố xung quanh đường Phan Xích Long, được mệnh danh là “San Francisco của Sài Gòn”, nổi bật với 13 tuyến đường nhỏ chưa đầy 1 km nhưng lại mang tên các loài hoa: Hoa Lan, Hoa Sứ, Hoa Phượng, Hoa Cau, Hoa Cúc, Hoa Huệ, Hoa Đào, Hoa Mai, Hoa Lài, Hoa Sữa, Hoa Thị, Hoa Giấy, Hoa Trà.

Nếu nhìn trên bản đồ, có thể nhận thấy đường Hoa Lan là con đường dài nhất, khoảng 650 m. Còn đường Hoa Lài là con đường có độ dài ngắn nhất, chỉ khoảng 40 m. Hoa Lài cũng chính là một trong những con đường có độ dài ngắn nhất ở Sài Gòn.



Đường Hoa Lan & Hoa Hồng
 

Thoạt đầu khi chưa đến đây, người ta cứ ngỡ các con đường này sẽ được bao phủ bởi các loài hoa như tên gọi của chúng. Thực tế, tên của các con đường được Hội đồng đặt tên đường thành phố đặt tên theo khóm, cụm để dễ nhận biết.

Đó được xem là một cách đặt tên rất hay và có tính khoa học, chỉ cần biết một tên đường có thể hình dung ra một khu vực, như đánh giá của nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Tư trong cuốn sách “Đường phố nội thành Thành phố Hồ Chí Minh”.


Đường Hoa Đào & Hoa Sứ
 

Rất ít ai biết nơi đây đã từng có tên gọi "xóm nước đen", "xóm Cù Lao" vì khu phố từng nằm trên những dòng “Kênh Nước Đen” đặc quánh, hôi thối một thời với nhà cửa thưa thớt, rậm rạp trảng cỏ, những ao rau muống bạt ngàn. Vào thời gian đó, nơi đây là nỗi nhức nhối về ô nhiễm môi trường và các tệ nạn xã hội.

Đến năm 2000, chính quyền quận Phú Nhuận triệt để bài trừ các tệ nạn trên cung đường này, quy hoạch nhà đất và cải tạo toàn bộ dòng kênh Nhiêu Lộc với hai bờ kè chia cắt Quận 1 và Quận Phú Nhuận mang tên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.


Đường Cù Lao & Hoa Sứ

Song song đó là phủ xanh toàn bộ khu phố với việc trồng nhiều cây xanh, tuyên truyền bỏ rác đúng nơi quy định. Sau cuộc “đại cải tạo” khu phố Cù Lao dần trở thành con đường sầm uất bậc nhất Sài Gòn. Một khu phố hoa đúng nghĩa, đó là phố mang tên loài hoa và khu phố hoa lệ.

Phố hoa Phú Nhuận ngày nay hội tụ tất cả các dịch vụ ăn uống, giải trí và mua sắm. Cùng với đó là những biệt thự sân vườn, là nhà phố với những hàng cây xanh chạy dài thẳng tắp. Sở Công thương còn báo cáo thành phố về đề án xây dựng “phố ẩm thực Phan Xích Long”.


Cầu Trần Khánh Dư nối liền Quận 1 và Quận Phú Nhuận

Trong khu phố này, chỉ trên một con đường chừng hơn 1km, người ta có thể tìm thấy đủ mọi loại hình dịch vụ từ cà phê, quán ăn. Các thương hiệu trà sữa nổi tiếng cũng xuất hiện liên tiếp. Nhà hàng ăn uống thì quy tụ đủ ẩm thực các nước, đủ mọi vùng miền để thực khách dễ dàng thử nghiệm những món ăn độc đáo.


Cây xăng goc đường Phan Xích Long & Hoa Sứ
 

Phố đi bộ trên trục đường Phan Xích Long, dẫn vào khu dân cư Rạch Miễu, các tuyến đường nhánh mang tên các loài hoa tạo ra không gian giải trí, tham quan, vui chơi, mua sắm cho người dân trên địa bàn và du khách, phù hợp định hướng phát triển kinh tế ban đêm.

Phố ẩm thực Phan Xích Long sầm uất, khu vực này dường như đã trở thành trung tâm của Phú Nhuận. Tuy đường ở đây khá nhỏ nhưng giá thuê mặt bằng không hề rẻ. Vì nằm cạnh phố ẩm thực sầm uất nên giá nhà đất ở quanh khu này mấy năm nay cũng tăng dần lên.

Từ ngày Phan Xích Long trở thành phố ẩm thực, các hàng quán nhỏ cũng nhờ đó mà làm ăn khấm khá hơn. Nhiều người đến đây ăn uống sẽ còn khám phá khu vực lân cận, ghé vào uống cà phê hay gội đầu dưỡng sinh, làm móng tay… các bạn trẻ thích loanh quanh đây chụp ảnh, quay phim.

Như đã nói, đây là khu phố mới, nhà cửa xây khoảng 4, 5 tầng, có chung cư cao khoảng 7, 8 tầng với đầy đủ các dịch vụ phục vụ cư dân như trạm xăng, siêu thị Co.opMart, cửa hàng Ministop của Aeon (Nhật Bản) mở cửa suốt ngày đêm.

Dọc theo đường Phan Xích Long còn có nhữn “đại gia” tên tuổi như Café Starbucks, Pizza Hut, Loteria, Texas Chicken và gần đây nhất là McDonald… đến từ các nước tư bản, nhưng cũng may chưa thấy bóng dáng của “anh bạn láng giềng tốt”.


Hoa sen trên kênh Nhiệu Lộc
 

Một quan chức thành phố đã nói:

“Kinh tế đêm không chỉ xuất hiện ở khu vực trung tâm quận 1 như phố đi bộ Nguyễn Huệ, phố đi bộ Bùi Viện hay ở quận 3 mà còn ở các quận, huyện khác vì đó là nhu cầu có thực của người dân. Tuy vậy, phải làm bài bản, đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm, nâng cao chất lượng dịch vụ để phục vụ người dân tốt nhất”.

 

Bờ kè trên kênh Nhiêu Lộc


Đây là bài viết thay lời giã từ khu phố đầy hoa, nơi đã để lại nhiều kỷ niệm đẹp mà lúc ra đi khiến lòng người lưu luyến!

 

*** 

--> Read more..

Popular posts