Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồi ức Viễn du. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồi ức Viễn du. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2024

Review chuyến viễn du Hồng Kông

Tôi đến Hồng Kông 6 ngày, từ 24/4 đến 2/5/2024. Gọi đó là chuyến “viễn du… dối già” vì quả thật những năm gần đây tôi ít ra khỏi nhà, chỉ trừ mỗi sáng ngồi nhìn người qua lại từ quán cà phê chỉ cách nhà vài trăm bước đi bộ.

Đúng là “dối già” vì giờ tuổi tôi đã gần 80… nhưng con gái đang làm việc tại Hồng Kông thuyết phục tôi nên đi một chuyến vì khoảng cách chỉ nhỉnh hơn thời gian bay đi Hà Nội một chút chứ không kéo dài như các chuyến đi đến Châu Úc hoặc Châu Âu.

Con rể lại còn cẩn thận “tháp tùng” chuyến đi nên hai cha con rời Sài Gòn vào ngày 24/4/2024 trên chuyến bay của hãng Cathay Pacific.

 

Ngày 1/7/1997, Hồng Kông trở thành một phần của Trung Quốc

 

Đã lâu không ra phi trường Tân Sơn Nhất nên thấy nơi đây có vẻ thay đổi theo chiều hướng tốt hơn ngày xưa. Mọi thủ tục đều được tiến hành qua cổng điện tử, chỉ trừ lúc ký gởi hành lý.

Phi trường Hồng Kông rộng lớn hơn Tân Sơn Nhất với hành khách đến và đi từ khắp thế giới. Tọa lạc tại một ngọn núi được san bằng tại đảo Chek Lap Kok, đây là sân bay dân dụng chính thức và duy nhất của Hồng Kông. Đây cũng là một trong những sân bay lớn nhất châu Á và cả thế giới.

 

Phi trường Hồng Kông

 

Số lượng người thông qua sân bay Chek Lap Kok lên tới 40 triệu hành khách và 3 triệu tấn hàng hóa vào năm 2005 cùng hơn 210.112 lượt cất cánh và hạ cánh. Chi phí xây dựng sân bay này khoảng 20 tỷ USD trên diện tích hơn 12km².

Công trình xây dựng mất 6 năm và được khánh thành năm 1998. Phi trường có tổng cộng 70 cửa lên máy bay, với 63 cửa ra máy bay. “Terminal” là một toà nhà 6 tầng lầu được nối với đường xe lửa cho tiện việc đi lại của hành khách.


Với nhân viên xe lửa tại Phi trường Hồng Kông

 

Hiện đại là thế nhưng cũng có những nghịch lý riêng đối với những người nghiện thuốc lá như tôi!

Hành khách có thể được hút thuốc trong “Smoking Lounge” tại phi trường nhưng lại không có hộp quẹt để mồi thuốc... vì hộp quẹt được khuyến cáo vứt bỏ vào thùng, có nghĩa là… không được hút thuốc! Đến khi tìm được “Smoking Lounge” hay “Sky Garden” trong phi tường thì lại không có hộp quẹt để châm thuốc!

Cũng may, trong phòng hút thuốc vẫn có những người đang hút nên đành phải… “xin tí lửa”! Chắc họ không quan tâm đến việc khuyến cáo bỏ lại hộp quẹt nên mới “ung dung” mồi lửa cho điếu thuốc của mình!

 

“Smoking Lounge” tại Phi trường Hồng Kông

 

Tại Sài Gòn, ngày xưa tôi đã từng sống trên đường Hàm Tử, Chợ Lớn. Cộng đồng người Tàu ở đây nói tiếng Quảng Đông nhưng tại Hồng Kông người ta dùng phổ biến cả hai ngôn ngữ: Quảng Đông và Quan Thoại.

Ở Hồng Kông, gặp người nói tiếng Quảng Đông có thể hiểu lõm bõm một số chữ đã được “Việt hóa” nhưng người Trung Quốc đến từ lục địa lại nói rặt tiếng Quan Thoại hoàn toàn xa lạ!

Hiện tại, ở Hồng Kông có hiện tượng những chiếc xe mà biển của chúng chỉ có một chữ cái đang gây chú ý hơn bao giờ hết vì khác với những xe biển số 2 chữ. Trong một cuộc đấu giá dịp Tết Nguyên Đán, có chiếc xe chỉ có một chữ R trên biển số được trả tới 3,2 triệu USD (khoảng 75,6 tỷ đồng).

Tấm biển số xe mang chữ “Love U” có giá 179.000 USD! Vì nắm trong tay nguồn tài chính vững chắc nên việc giới siêu giàu sở hữu biển số xe có một không hai, không trùng với bất kỳ ai cũng là điều dễ hiểu.

 

Taxi tại Hồng Kông

 

Tại 2 nước ở khu vực Châu Á thì Singapore và Hồng Kông (đều lái xe bên trái) các phương tiện cá nhân lắp biển số trắng ở phía trước và biển số vàng ở phía sau. Tại Việt Nam, việc thay đổi biển số xe kinh doanh vận tải (các loại xe chở khách) sang biển số màu vàng bắt đầu xuất hiện từ 2 năm trước đây.

So với loại biển số dùng nền màu trắng, xanh, đỏ... biển số nền vàng chữ đen cho khả năng nhận diện tốt hơn, đặc biệt là vào ban đêm. Riêng taxi Hồng Kông có hai màu: đỏ ở phần thân xe và trắng ở phần mui xe nên cũng rất dễ nhận diện.

 

Xe hơi đều mang biển số màu vàng tại Hồng Kông

 

Cảnh sát Hồng Kông không thấy xuất hiện nhiểu như ở nước ta. Họ đi thành từng nhóm từ 2 người trở lên tại các địa điểm tập trung nhiều người như Bến cảng Victoria để giữ gìn an ninh trật tự.

Tôi chưa thấy một trường hợp giật điện thoại hay giật túi xách ở những nơi công cộng tại Hồng Kông dù du khách vẫn hớ hênh với chiếc smartphone trên tay. Chợt nghĩ về Việt Nam… nơi mà các tệ nạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào chúng ta mất cảnh giác!


Cảnh sát Hồng Kông

 

Trong đêm bắn pháo bông nhân Lễ Lao Động 1/5 tôi mới thấy một lực lượng cảnh sát hùng hậu được tăng cường để giữ trật tự tại bến cảng. Sự hiện diện của họ đúng ra chỉ để giúp người dân yên tâm thưởng thức màn trình diễn ánh sáng bắt đầu từ lúc 8g tối và chỉ kéo dài có 10 phút.

 

Cảnh sát trong đêm bắn pháo hoa

 

Các cửa hàng kinh doanh dịch vụ đều áp dụng việc thanh toán bằng mã QR trên khắp lãnh thổ Hồng Kông. Hình thức thanh toán bằng mã QR được ưa chuộng vì mang đến tiện ích cho cả người thực hiện thanh toán lẫn người nhận thanh toán.

Cách thanh toán bằng mã QR giúp người dùng không cần mang theo tiền mặt mà vẫn có thể mua bán nhanh chóng chỉ với một chiếc điện thoại. Các thông tin chuyển khoản quan trọng đã được chứa trong mã QR giúp tránh sai sót khi giao dịch, gây thất thoát doanh thu.

Theo chính sách của hầu hết ngân hàng, người thực hiện thanh toán sẽ không mất bất kỳ chi phí nào khi thanh toán bằng mã QR. Cũng theo quy định trên, người nhận thanh toán cũng không phải trả phí khi nhận tiền qua mã QR.

 

Mã QR

 

Lại nói đến tài tử Bruce Lee (1940-1973), được biết đến với tên Lý Tiểu Long mà "những người mê phim võ thuật Hồng Kông" tại Việt Nam ưa thích. Ông được coi là “con cưng” của Hồng Kông, được biết đến qua các vai diễn trong những phim như Đường Sơn đại huynh (1971), Tinh Võ Môn (1972); Mãnh long quá giang (1972), Long tranh hổ đấu (1973).

Tại Bến cảng Victoria ở Tsim Sha Tsui (Tiêm Sa Thủy) có một bức tượng Lý Tiểu Long đứng múa võ. Tượng cao 2,5 m nằm trên đại lộ Ngôi sao, một con đường dài 440m, là nơi vinh danh các nhân vật nổi tiếng của điện ảnh Hồng Kông.

 

Bên tượng Lý Tiểu Long

 

Và cuối cùng là câu chuyện ẩm thực tại xứ sở mà đa số người Việt đã từng được nếm khi vào các tiệm Tàu trong Chợ Lớn. Ấn tượng nhất phải nói đến là món thịt vịt được quay theo kiểu Hồng Kông!

Chúng tôi vào một tiệm mang tên Monogamous, quán “nhỏ & hẹp ngoài sức tưởng tượng” tại một căn phố có những lối đi ngoằn nghèo những bậc thang nhưng lại có cách trang trí đậm nét Tàu từ thời Mao Trạch Đông, toạ lạc ngay tại trung tâm Hồng Kông.

 

Lối vào nhỏ hẹp của Monogamous

 


Lối vào được trang trí bằng chiếu áo “đại cán” của Mao Trạch Đông

 

Nghe nói đây là một quán ăn cũng khá nổi tiếng với món được gọi là “Peking Duck”. Vịt quay Bắc Kinh vốn có tiếng nên chúng tôi ba người gọi một nửa con vịt, được bày trên một cái đĩa kèm theo “đồ phụ tùng” gồm một cái “xửng” đựng “homemade pancake” (giống như bánh tráng của ta), kèm theo đĩa dưa leo và củ cải trắng được cắt thành từng miếng dài…

 

Thưởng thức món “Peking Duck”

 

Một nừa con vịt quay

 

Con gái tỏ ra thành thạo với món vịt quay nên cuốn cho bố một miếng thịt vịt kèm dưa leo, củ cải… Tất cả được gói trong một loại bánh tráng “pancake” như món chả giò của ta. Thật tình ăn tạm được chứ không xuất sắc như lời ca tụng món Vịt quay Bắc Kinh!

 

Vịt quay được gói kèm dưa leo & củ cải trong một “homemade pancake”

Hồng Kông còn có món “Duck Pizza” là món thịt vịt được chế biến như bánh “pizza” của Ý. Chúng tôi đã nếm thử món này khi order từ nhà hàng, ship đến tận nhà.

Kể cũng lạ vì chắc trên thế giới này chỉ ở nơi đây mới có món ”thịt vịt pizza” kết hợp hai phong cách ẩm thực giữa Đông và Tây!

  

Món “Duck Pizza”

 

***

Thay lời kết về Hồng Kông:

Thật đúng như ngày xưa các cụ thường nói “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”. Chuyến “viễn du… dối già” của tôi đã mở rộng tầm mắt trước một thế giới không ngừng thay đổi ngày nay!

Một người lớn tuổi như tôi không ngờ lại có dịp “mở mắt” để nhìn sang một vùng lãnh thổ nổi tiếng mà chỉ cách Việt Nam có hơn 2 giờ bay. Đúng là một chuyến viễn du dối già!

Tạm biệt Hồng Kông và cũng cám ơn con gái đã tạo điều kiện mang lại cho bố một tuần rong chơi những điểm đặc biệt cũng như thưởng thức những món “đặc sản” của xứ Cảng Thơm theo như tên gọi ngày xưa của lãnh thổ Hồng Kông!

 

Trở về sau chuyến đi Hồng Kông

 

***
--> Read more..

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2023

Tin vui về “Hồi ức viễn du”

Đối với những cặp vợ chồng trẻ, một trong những Tin Vui là sự chào đời của một thành viên mới trong gia đình.

Đối với những người ở vào tuổi “thất thập cổ lai hy” như tôi, Tin Vui không phải như vậy mặc dù cũng là Tin Vui của “một thành viên mới”… nhưng thành viên này không phải “bằng xương bằng thịt” mà là một cuốn sách… vừa chào đời… từ nhà in!

Ngày 21/09/2023, anh Thân Hữu Nguyễn (THN) từ Nebraska báo tin cuốn sách mang tựa đề “Hồi ức viễn du” đã đến tay anh từ nhà in (hình ảnh đính kèm). Sách vẫn còn “nóng hổi” và vẫn còn thơm mùi mực in!

 

Sách mới ra lò nóng hổi... “Hồi ức viễn du”

 

Anh THN là “cha đỡ đầu” những cuốn sách của tôi được xuất bản tại Hoa Kỳ, khởi đầu là “Hồi ức Ban Mê”, tiếp đến là “Hồi ức Sài Gòn”, sau đó là “Hồi ức thời điêu linh”…

Riêng cuốn sách thứ tư, “Hồi ức viễn du”, kể lại chuyện bên lề những chuyến viễn du đến các vùng đất từ Á, Âu đến Mỹ châu được gói gọn trong gần 300 trang sách. Có thể coi như một “cầm nang” du lịch theo kiểu Lonely Planet, hoàn toàn không mang tính cách chính trị mà chỉ kể đến những điều mắt thấy tai nghe nơi xứ người.

Chắc phải đợi đến tháng 11/2023 có một người bạn của tác giả từ Hoa Kỳ về Việt Nam mới đem về chừng vài cuốn để trong hành lý xách tay cho những người ở Việt Nam (kể cả tác giả) để được cầm trên tay!

 

Bìa sách “Hồi ức viễn du”

 

Tuy chưa có sách in nhưng chúng tôi đã có bản PDF của cuốn sách nên trong status này sẽ có những hình ảnh của các trang và 32 bài viết để các bạn xem qua cho biết. Riêng bài viết cuối cùng mang tiêu đề “Lời cuối cho Hồi ức” được post lại theo nguyên văn vì rất ngắn:

“Tôi sinh năm 1946, về hưu, gĩa từ nghề viết báo cho tờ Vietnam Investment Review năm 2004. Thời gian lăn lộn với việc viết báo chỉ hơn 10 năm, cái khó là phải viết “theo yêu cầu”, dù chỉ là những chuyện có liên quan đến kinh tế chứ không phải là các vấn đề “nhạy cảm” như chính trị.

“Cứ tưởng khi trờ thành “tỷ phú thời gian” sẽ trút bỏ được gánh nặng “cơm áo gạo tiền” nào ngờ bây giờ lại vẫn quanh quẩn với nghề viết. Nhưng lần này lại là viết Blog. Đó là một hình thức viết tự do theo ý thích của mình để giải tỏa những suy nghĩ riêng tư chứ không bị ràng buộc vì tôn chỉ của tờ báo.

“Hồi ức một đời người” ra đời trong trường hợp đó và đến nay blog này có số viewers trên 1.860.000. Một con số có lẽ chỉ thấy được... trong mơ! Những bài viết trong blog bao gồm hồi ức về nhiều thời kỳ, từ thời thơ ấu cho đến nay.

“Số người vào đọc “Hồi ức một đời người” ngày càng gia tăng nên một số bạn bè ở hải ngoại lại gợi ý: sao không xuất bản? Thế là đã có 3 cuốn sách, “Hồi ức Ban Mê”, “Hồi ức Sài Gòn” và “Hồi ức thời điêu linh” được ra mắt người đọc với sự tài trợ về in ấn của bạn bè tại nước ngoài. 

“Tưởng như thế là quá đủ đối với một người viết tuổi đã gần 80... nhưng chưa hết: bạn bè lại góp ý sao không ra tiếp cuốn thứ 4? Và đó cũng là nguyên do quyển “Hồi ức viễn du” được nằm trên tay bạn.

“Lúc còn trẻ tôi “viễn du” khá nhiều đến các quốc gia và lãnh thổ hầu như khắp các châu lục… ngoài những chuyện đã viết trong sách vẫn còn thiếu một số nước vì nhiều lý do.

“Chẳng hạn như năm 1994 tôi đến Malaysia trong một chuyến công tác ngắn ngày nên không đủ thời gian để đi thăm những ngôi đền có nét đặc trưng của Hồi giáo, Cung điện Hoàng gia hay những công trình giao thông mang nét hiện đại…

“Tôi cũng đã đến Indonesia… thật tình đất nước này đã làm tôi mất hết cảm tình ngay từ phút đặt chân xuống phi trường. Tại quầy kiểm tra passport một nhân viên di trú đã “hạnh họe” đủ điều! Cuối củng tôi phải nói thẳng:

“Tôi đến đây là vì công vụ, có thư mời của chính phủ… nhưng nếu ông thấy trong giấy tờ của tôi có gì trục trặc, tôi sẵn lòng rời phi trường này ngay…”!

“Cuối cùng, nhân viên di trú, có lẽ cũng giống như một vài các đồng nghiệp tại Việt Nam chỉ có mục đích “vòi tiền”… thấy hành khách có vẻ “cứng” quá nên… cho qua! Chuyện xảy ra tại phi trường nhưng đã gây một ấn tượng “không tốt đẹp tí nào” với cả một đất nước.

“Cuộc sống là như vậy, những ấn tượng ban đầu đóng một vai trò quan trọng đối với cả một đất nước. Trong suốt chuyến viễn du đến Indonesia tôi mất hoàn toàn hứng thú để tìm hiểu về đất nước và con người! Kết quả là không có một bài viết nào ghi lại chỉ vì… mất hết hứng thú!

“Lời cuối cùng cho các chuyến viễn du là… Đa tạ sự ủng hộ nhiệt tình của các bạn đọc và cũng xin cám ơn sự tài trợ tích cực của những người bạn học từ phương xa đã góp phần hình thành cuốn sách này.

Có thể đây là “cuốn sách cuối cùng dối già” của tôi, một cánh chim trước đây đã từng bay nhảy trong vùng… “Hồi Ức”!

 “Nguyễn Ngọc Chính

Tháng 7/2023

 

***

 

Bản PDF

 


Du học... Lắc Lư

Lần đầu tiên đến HK, năm 1971, tại Lackland (Lắc Lư), San Antonio, Texas, dự Khóa đào tạo Giảng viên Anh ngữ.

 


Hoa Kỳ du ký 1973

Trở lại trường xưa với cấp bậc Trung úy để học khóa Tu nghiệp Giảng viên Anh ngữ.

 


Thăm xứ sở Cao Bồi

Làng Alamo Village được phục dựng tại San Antonio, Texas, với gần như đầy đủ mọi sinh hoạt của các cowboys thời Wild Wild West.

 


Diễn lại cảnh sheriff trước trại giam thời Miền Tây Hoang Dã

 

Những thành phố phía đông nước Mỹ

Chicago (thành phố lớn thứ 3 tại Mỹ), New York (thành phố lớn nhất HK) với tòa nhà Empire State Building, tượng thần Tự do… Thành phố cổ kính Philadelphia với chiếc chuông Tự do (Liberty Bell) và Thủ đô Wahingon D.C...

 

Những thành phố phía tây Hoa Kỳ

San Francisco: cầu treo Golden Gate, Fisherman's Wharf. Los Angeles: Hollywood, Disneyland. Cuối cùng về Little Saigon thăm gia đình ca sĩ Phương Hồng Quế.

 

Hawaii: Một nước Mỹ giữa Thái Bình Dương

Mang biệt danh Aloha State, tiểu bang thứ 50 của Hoa Kỳ, với 6 hòn đảo chính: Kauai, Oahu, Monokai, Lanai, Maui và Big Island. Honolulu nằm trên hòn đảo với các bãi biển Oahu Waikiki, Diamond Head… Pearl Harbor và những địa điểm tưởng niệm các chiến hạm Mỹ bị đánh chìm tại Trân Châu Cảng.

 

Photo album - Universal Studios, Hollywood, California (USA 1971)

Visitors must stay in the trams while going around the studios because many film shootings are in action in the Universal Studios. However, visitors can walk around and take pictures in the areas which have no “Off Limit” signs.


The studio still displays many scenes in the old movie world for visitors to see.

 

Singapore: Đảo quốc Sư tử

Phi trường Changi là 1 trong 3 sân bay “5 sao” trên thế giới. Người ta thường mệnh danh Orchard Road là thiên đường mua sắm đối với phái nữ. Cầu cảng Boat Quay là một trong những địa điểm ăn uống ngoài trời tốt nhất tại Singapore.

 

Giảm stress ở Singapore

“Gardens by the Bay” ở ngay trung tâm Singapore, rộng trên 100 hecta với những hệ thực vật thiên nhiên kết hợp hài hòa với những cây nhân tạo khổng lồ. Giảm stress bằng cách đi hát karaoke tại một shop do người Đại Hàn làm chủ!

 



Tản mạn về Singapore

Ăn phở Việt Nam và các tiệm ăn Tàu, Nhật tại Sing. Tin buồn cho những đệ tử của thuốc lá: kể từ ngày 1/1/2019, khu vực Orchard, con đường mua sắm nổi tiếng nhất Singapore, có những thông báo ngay trên mặt lề đường về việc “cấm hút thuốc” và mức phạt được ấn định là từ 200 lên đến 1.000 đô la Sing!

 

Ghi chép bên sông Hàn: Thủ đô Seoul

Khu cung điện Deoksugung là một quần thể kiến trúc cổ nằm ngay giữa thủ đô Hán Thành. Nơi đây, dòng dõi hoàng tộc Triều Tiên đã từng sinh sống trong những tòa nhà gỗ cổ chen lẫn những vườn hoa ngự uyển và hồ ngoạn cảnh từ năm 1593. Khám phá chợ truyền thống cũng là điều thú vị mà thành phố Seoul đem đến cho du khách

 

Ghi chép từ thành Viên

Nước Áo nói chung và thủ đô Vienna nói riêng vẫn thường tự hào là một trong những ‘cái nôi âm nhạc’ của thế giới. Nơi đây đã từng là nơi sinh sống và sáng tác của các bậc thầy âm nhạc như Mozart, Beethoven, Schubert, Brahm và Johann Strauss. Nhà thờ thánh Stephen là một trong những công trình kiến trúc đẹp nhất ở Vienna với phong cách kiến trúc chủ đạo Roman và Gothic. Cung điện Schönbrunn và Belvedere ngày nay đã trở thành một trong những di sản quý giá của nhân loại.

 

Photo album – Vienna, Austria

Lâu đài là những nét nổi bật của Vienna… Ngày nay, trường phái kiến trúc Hundertwasser là nét đặc thù của Áo. Nghĩa trang Trung tâm Vienna lại là một vườn hoa nghệ thuật với những bức tượng trên các nấm mộ phải nói là “có một không hai” trên thế giới!

 

Thành Rome trong mắt tôi

Rome còn được gọi là “Thành phố của 7 ngọn đồi” cũng như “Thành phố của các bảo tàng”. Đến Rome, có lẽ việc đầu tiên là phải thăm Đấu trường La Mã (Colosseum) được xây dựng khoảng 10 năm sau Công Nguyên với sức chứa 50.000 người. Trevi Fountain được xếp hạng là một trong những bồn hoa phun nước nổi tiếng nhất thế giới. Rượu vang lại nổi tiếng với vai trò biến nước Ý thành nước xuất khẩu rượu lớn nhất thế giới…

 

Sông nước Venise

Người ta biết đến Venise qua những cái tên như Thành phố nước (City of Water), Thành phố nổi (Floating City), Thành phố của những chiếc cầu (City of Bridges), Thành phố của những con kênh (City of Canals)… Nhà cửa trong các hẻm nhỏ đều là nhà gạch, nhà nào cũng có balcon trồng hoa trông xuống đường hoặc đối diện với các con kênh ngay trước cửa ra vào.

 

Một ngày tại Vatican

Quảng trường Piazza San Pietro có bầu không khí thiêng liêng của tôn giáo, khách tham quan cảm thấy mình như bị choáng ngợp trước khung cảnh đồ sộ và thiêng liêng khiến người ta phải quay trở về với thế giới tâm linh. Mọi ngả đường trên quảng trường đều dẫn vào vương cung thánh đường Basilica San Pietro. Lòng nhà thờ có sức chứa 60.000 người, nổi bật với mái vòm hùng vĩ được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật pha trộn tôn giáo của các thiên tài Michelangelo và Raphael…

 

Phi Luật Tân thời hậu SARS

Năm 2003 khi hội chứng SARS vừa lắng đọng sau một thời gian gần như làm tê liệt mọi hoạt động du lịch trong khu vực Đông Nam Á, khẩu hiệu được ngành du lịch Phi Luật Tân đề ra là giới thiệu một đất nước Philipin như một thiên đàng mua sắm của châu Á. Không thành phố nào trên hành tinh này có những chiếc xe đặc biệt như ở Phi. Đó là những chiếc xe jeep của quân đội Mỹ để lại được người Phi ‘o bế’ lại thành phương tiện chở khách như những chiếc xe buýt. Trên thực tế, nước Mỹ mua lại Phi từ tay người Tây Ban Nha với giá 20 triệu đô la và họ đã để lại rất nhiều ảnh hưởng văn hóa tại đất nước này cho đến khi Philippin hoàn toàn độc lập vào năm 1946.

 

Hồi ức Úc châu: Một tháng ở Melbourne

Đây là nhật ký những ngày ở Melbourne, nơi con gái tôi sinh sống.

 

Live show “Một Thời Để Nhớ”

Nhật ký 1 tháng ở Melbourne có buổi trình diễn ca nhạc của 14 giọng ca nổi tiếng trước 1975. Một chương trình thật đặc biệt với sự góp mặt của Thanh Thúy, Thanh Lan, Mai Lệ Huyền, Elvis Phương, Bạch Yến và nhiều danh ca khác.

 

Ghi chép bên lề về Du ký xứ Miệt Dưới

Tác giả nêu lên một số vấn đề có liên quan đến nước Úc và người Úc. Không hẳn chỉ toàn khen mà còn những điều, ở một mức độ nào đó, cũng đáng chê!

 

***
--> Read more..

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2021

Triết lý vụn về cuộc đời

Tôi là một người bình thường như mọi người khác, lại càng không phải là một Triết gia hay bất kỳ một “gia” nào như Lý thuyết gia, Hùng biện gia hay Đại gia… Có chăng chỉ là hơi “già” với hơn 70 năm sống và đang sửa soạn… chờ chết!   

Một triết gia đã từng than thở: “Ta đến và ta khóc, đó là cuộc sống. Ta ngáp và ta ra đi, đó là cái chết” (We come and we cry, and that is life. We yawn and we depart, and that is death). Bây giờ ngồi viết lại chuyện đời, có lẽ đó là câu ngắn gọn và xúc tích nhất về cuộc đời.

Từ khi chào đời cho đến lúc chuẩn bị xuống lỗ, tôi thấy cuộc đời mình đã trải qua biết bao phen “lên voi, xuống chó”, tràn ngập niềm vui nhưng cũng không ít nỗi buồn, hạnh phúc đó nhưng cũng bất hạnh đó. “Hỷ - Nộ - Ái - Ố” thôi thì đủ cả… nhưng hình như đó là chất xúc tác khiến cho cuộc đời thêm nhiều ý nghĩa.

Benjamin Disraeli cho rằng “Cuộc sống nói chung chỉ có một quy luật: Tuổi trẻ là sự Lầm lỗi, Tuổi thành nhân là cuộc Đấu tranh và Tuổi già là niềm Nuối tiếc!”. Lầm lỗi khi còn trẻ là điều khó tránh khỏi, Đấu tranh khi vào đời là những diễn biến liên tục và đến khi về già nhìn lại những điều đã xảy ra người ta thường có những tiếc nuối muộn màng.

Đời là một bi kịch đối với những kẻ giàu cảm xúc. Bi kịch của tôi là những ngày tự do tối thiểu của mình đã mất đi trong trại cải tạo ở Trảng Lớn, Tây Ninh hay trong 4 bức tường của Lò Bát Quái Chí Hòa vì tội vượt biên!

Tôi đã từng lang thang trong rừng, không phải để làm thơ, mà là chặt cây, lấy lá đem về xây dựng lán trại. Chỉ tiêu được đặt ra cho mỗi chuyến lao động trong rừng nhưng không phải thấm thía câu “lao động là vinh quang” mà là tìm lại những giờ phút hoàn toàn tự do giữa khung cảnh rừng rú không người.

Rồi cũng vẫn là tôi, một mình khám phá những căn nhà có balcon trồng hoa nhìn xuống dòng kênh đào của vùng sông nước Venice, Ý, hay lạc lõng giữa nhưng tòa lâu đài cổ của nước Đức. Và nước Áo chào đón tôi với dòng Danube trong khung cảnh mờ mờ sương khói buổi sáng mùa đông.

Ở xứ người nhưng sao vẫn thấy mình như hòa nhập một cách tự nhiên vào cuộc sống xô bồ ở New York hay phong cảnh thơ mộng của dòng sông San Antonio lững lờ lười chảy. Đó là tiểu bang Texas, xứ sở mà ngày xưa nổi tiếng với những anh cowboy một mình một ngựa trên những cánh đồng cỏ hoang vu.

Tôi gắn bó với nước Úc vì công việc cũng như vì tình cảm riêng tư. Báo Vietnam Investment Review (VIR) là “hợp đồng hợp tác kinh” của tập đoàn Báo chí Úc (ACP) với Việt Nam nên tôi đã có những chuyến đi đến Sydney, nơi ACP đặt trụ sở chính. Trong khi đó, Melbourne lại là nơi gia đình con gái tôi định cư. Vì lý do đó, mối quan hệ với nước Úc luôn luôn được gắn bó.    

Bi kịch của đời tôi là những ngày rong ruổi khắp các chợ, lớn cũng như nhỏ ở Sài Gòn, trên chiếc xe đạp mini, phía sau là những “đồ phụ tùng” của lò dầu hôi để bỏ mối cho các bạn hàng.

Bi kịch của tôi cũng là “được đổi đời” từ một giảng viên trường sinh ngữ đã từng du học để rồi sau đó trở thành anh lao động phổ thông bị sai vặt trong một công trình xây dựng thời “điêu linh”!

Rồi cũng chính anh sai vặt đó lại trở thành một nhà báo tiếng Anh trong thời kỳ được mệnh danh là “đổi mới”, đi đó đi đây đến các quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Dù ở bất cứ cương vị nào, “Tôi vẫn là Tôi”, hoàn toàn không tự ti mà cũng chẳng hề ngạo mạn.

Trong “Thép đã tôi thế đấy”, Pavel Korchagin, nhân vật chính của tác phẩm, tác giả Nikolai A.Ostrovsky đã xây dựng thành công nhân vật Pavel. Và phương châm sống của anh cũng đã trở thành lý tưởng của nhiều thanh niên tại Nga mà người đọc trong thế giới Xã hội Chủ nghĩa vẫn còn nhớ mãi. Anh nói:

“Cái quý nhất của con nguời là cuộc sống. Nó chỉ đến một lần, con người phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng lãng phí, cho khỏi hổ thẹn nhục nhã vì dĩ vãng ti tiện, nhỏ nhoi. Sống sao cho đến lúc hấp hối có thể nói rằng: cả đời ta, cả sức lực ta đã cống hiến cho sự nghiệp cao đẹp nhất đời: Cuộc đấu tranh cho Sự nghiệp Giải phóng Con người”

Bỏ qua cụm từ “Sự nghiệp Giải phóng Con người” ám chỉ cuộc “Cách mạng Tháng 10 Nga, triết lý đó vẫn hoàn toàn đúng khi ta ứng dụng vào mọi trường hợp chính kiến bất đồng, dù là Cộng Sản hay Tư Bản.

Phải chăng “Thép đã tôi trong lửa đỏ và nước lạnh, lúc đó thép trở nên cứng rắn và không hề biết sợ”? Cuộc đời này chính là lò luyện thép để con người trở nên cứng rắn hơn trước mọi nghịch cảnh.

“Đời dài lê thê qua năm tháng lụi tàn

Nhưng cũng ngắn ngủi khi ngập tràn hạnh phúc!”

(Những tấm hình đi kèm dưới đây là một đoạn phim ngắn đời tôi… chỉ tiếc một điều là những lúc khốn khó lại không có cơ hội ghi lại cho đầy đủ!) 

***


1971 - Lincoln Memorial, Washington D.C.


1971 - San Antonio River, Texas


1971 - Alamo Village, Texas


1973 - Defense Language Institute, Refresher Course, Texas


1973 - Golden Gate Bridge, California


1992 - Vietnam Investment Review


1992 - Kỷ niệm 1 năm Ngày thành lập báo Vietnam Investment Review


1993 - Statue of Liberty, New York


1993 - San Francisco


1994 - Kuala Lumpur, Malaysia


1995 - Opera House (Sydney)


1995 - Tập đoàn Báo chí Úc (Australian Consolidated Press), Sydney


1996 - Làng ven sông Danube (Áo)


1996 - Bên mộ nhạc sĩ Johann Strauss,  Vienna Central Cemetery (Áo)



1996 - Singapore 


1997 - Bangkok, Thái Lan


1998 - Schönbrunn Palace (Áo)


1998 - Colosseum, Rome, Ý


1998 - Rome


1998 - Vatican, Basilica San Pietro


1998 - Vatican, Basilica San Pietro


1998 - Nhà bên dòng kênh Venice, Ý


2001 - World Cup Stadium, Đại Hàn


2003 -  Boracay Island, Phi Luật Tân


2003 - VIR Friday Review


2007 - Melbourne


2009 - Mùa đông Munich (Đức)


2013 - Melbourne


2013 - Melbourne


2013 - Phillip Island, Penguin Parade (Úc)


2019 - Singapore

***

--> Read more..

Popular posts