Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2019

Công nhân người Hoa và đường sắt xuyên Hoa Kỳ


Nhân sự kiện tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông do Tổng thầu EPC của Trung Quốc sau nhiều lần “lỗi hẹn” nhưng vẫn chưa được khánh thành… và gần đây nhất, có tin Trung Quốc có thể sẽ tham gia Dự án đường sắt cao tốc Bắc – Nam, với tổng vốn đầu tư 58,71 tỷ USD… chúng tôi xin kể lại chuyện từ đầu thế kỷ thứ 19 có sự tham gia của công nhân người Hoa vào việc xây dựng đường sắt xuyên lục địa tại Hoa Kỳ.   

***

Một năm sau cuộc Nội chiến Nam-Bắc tại Mỹ, Quốc hội Hoa Kỳ do đảng Cộng hòa kiểm soát đã thông qua Đạo luật Đường sắt Thái Bình Dương (Pacific Railroad, 1862).

Tuyến đường sắt này còn được biết đến qua tên gọi “Transcontinental Railroad” (Tuyến đường sắt xuyên lục địa) với chiều dài 3.077 km, nối liền Omaha, tiểu bang Nebraska với bờ biển Thái Bình Dương tại San Francisco, California.

Con đường sắt xuyên nước Mỹ được bắt đầu xây dựng năm 1863 và khánh thành năm 1869 do ba công ty đường sắt Union Pacific, Central Pacific và Western Pacific đảm trách.

Phần dài nhất, 1.746 km, do Union Pacific thực hiện từ Omaha đến bờ biển phía Tây. Central Pacific thực hiện đoạn 1.110 km về hướng Đông, từ Sacramento, California đến tiểu bang Utah. Phần còn lại do Western Pacific xây dựng từ Oakland đến Sacramento, dài 212 km.

Tuyến đường được thực hiện bởi Công ty Central Pacific (màu đỏ) và Union Pacific (màu xanh). Những phần còn lại được xây dựng bởi Western Pacific  

Khởi đầu, công nhân tham gia xây dựng tuyến đường đa số là những cựu chiến binh đã giải ngũ sau cuộc nội chiến Nam-Bắc. Họ là những người phải đương đầu với vô vàn khó khăn cùa mùa đông khắc nghiệt lẫn mùa hè đổ lửa. Bên cạnh đó là các cuộc tấn công của thổ dân da đỏ và tình trạng vô luật pháp của các thị trấn mới thiết lập ở bờ Tây.

Vì những khó khăn kể trên nên ngay từ ban đầu số công nhân người bản xứ tham gia việc xây dựng không đạt được kế hoạch đề ra. Các công ty phải tính đến chuyện sử dụng người lao động nhập cư từ nước ngoài. Đó cũng là lý do lao động người Hoa được tính đến.

Đa số họ là những người Trung Hoa nghèo khổ của tỉnh Quảng Đông. Lý do khiến họ ra đi là cuộc nổi loạn mang tên “Thái Bình Thiên Quốc” chống lại sự cai trị của nhà Thanh vào giữa thế kỷ thứ 19 đã cướp đi sinh mạng của hơn 20 triệu người Hoa Lục. Người Mỹ khi đó thậm chí còn tổ chức các điểm tuyển công nhân tại Quảng Đông để sang Mỹ xây dựng đường sắt.

Với thân hình nhỏ bé và thiếu hẳn kinh nghiệm trong việc xây dựng đường sắt nhưng lao động người Hoa với bản tính cần cù của người Châu Á nên vẫn làm quen với việc lao động tay chân nặng nhọc tại Mỹ.

Lao động nhập cư người Hoa trên công trường xây dựng tuyến đường sắt tại Mỹ

Lực lượng lao động người Hoa nhập cư còn phải đương đầu với nhiều vấn đề khác. Chẳng hạn như một ngày làm việc 12 giờ để đặt các đường ray qua núi Sierra Nevada. Đã có những trường hợp công nhân bị mất tích trong các trận lở tuyết, lở đất hoặc tai nạn với chất nổ, đó là chưa kể bệnh tật đã cướp đi sinh mạng của nhiều người.

Cho đến nay, con số thống kê về lao động người Hoa trên tuyến đường sắt xuyên lục địa vẫn chưa được chính thức xác nhận. Người ta chỉ phỏng đoán có từ 15.000 đến 20.000 người, trong số đó có khoảng 1.000 người đã phải nằm xuống. Tuy nhiên, sự đóng góp của người Hoa rất ít được nói đến trong lịch sử Hoa Kỳ.

Trước đó, “Cuộc đổ xô đi tìm vàng tại California” (California Gold Rush) 1848-1855 cũng đã thu hút những người Hoa đầu tiên đến Hoa Kỳ. Tại đây, họ và những người Mỹ gốc La Tinh đã bị người bản xứ tìm vàng (được gọi là “fourty-niners”… lấy tên từ năm 1949 để chỉ những người đi tìm vàng) xua đuổi trong việc cạnh tranh… “săn vàng”.

Lao động người Hoa trên một đoạn đường ray tại sa mạc Nevada

Tiền lương của một người lao động Trung Hoa thật khiêm tốn, nếu không muốn nói là… “rẻ mạt”. Một người Mỹ da màu được trả lương 30 đô-la một tháng nhưng được công ty đường sắt nuôi ăn và cung cấp chỗ tá túc. Một công nhân người Hoa nhận được 31 đô-la nhưng phải tự lo việc ăn uống cũng như tự dựng những lều trại để nghỉ ngơi.

Lều trại do công nhân tự xây dựng

Năm 1867, sau một cuộc đình công 8 ngày của 3.000 công nhân người Hoa vào tháng 6, mức lương được tăng lên 35 đô-la, tương đương với 630 đô-la theo thời giá năm 2018. Một tuần làm việc 6 ngày, nghỉ ngơi vào Chủ Nhật.

Công nhân người Hoa tại Mỹ

Giáo sư Gordon Chang, thuộc đại học Stanford, giải thích việc sử dụng lao động người Hoa trong cuốn “Ghosts of Gold Mountain” (Những bóng ma trên núi vàng), một tác phẩm hiếm hoi viết về công nhân người Hoa trên tuyến đường sắt xuyên lục địa:

“Dĩ nhiên là công ty đường sắt thích sử dụng lao động người da trắng nhưng số người xin việc rất ít, không đáp ứng được nhu cầu đề ra. Ban đầu, ý tưởng tuyển người Hoa bị phản đối vì dư âm “bài Hoa” từ cuộc đổ xô đi tìm vàng hãy còn đó. Thế nhưng, cuối cùng, giải pháp dùng người Hoa vẫn được thông qua!”

Tháng 1/1864 công ty đường sắt nhận 21 công nhân người Hoa đầu tiên. Một năm sau đó, số người tăng lên 50 vì công nhân da trắng không thích công việc vừa nặng nhọc, vừa nguy hiểm. Ngày càng nhiều công nhân nhập cư đến độ có thể nói 90% công nhân của dự án đường sắt là người Hoa. Giáo sư Chang giải thích:

"Tính về thời gian di chuyển, Hồng Kông và Hoa Lục rất gần với bờ biển phía Tây của Hoa Kỳ. Công việc của lao động người Hoa gồm nhiều thình thức, từ “lao động phổ thông” đến thợ rèn, thợ mộc, thợ đào hầm… trong khi công nhân người Ái Nhĩ Lan không đến California, họ chỉ có mặt khi dự án gần kết thúc.

“Tiền lương của người Hoa thấp hơn người da trắng từ 30 đến 50% nhưng công việc lại rất nguy hiểm như đào hầm phải sử dụng thuốc nổ. Cũng có những bằng chứng cho thấy họ còn bị một số “thầy cai”… hành hạ thể xác!

"Điều đáng khen ngợi là họ biết dùng sức mạnh của tập thể để đương đầu với nghịch cảnh. Tuy nhiên, đáng buồn là lịch sử chỉ coi họ như những thành phần thiểu số nên ít được nói đến”.

(hết trích)

Tác phẩm “Ghosts of Gold Mountain” của Giáo sư Gordon Chang  

Bất chấp những khó khăn, gian khổ, các công nhân người Hoa đã kết thúc dự án đường sắt liên lục địa vào năm 1869. Điều đáng nói là họ hoàn thành trước thời hạn và trong phạm vi ngân sách đã duyệt.

Cái bắt tay giữa hai miền Đông & Tây khi dự án kết thúc

Đây là điểm son của dự án đường sắt xuyên lục địa ở Hoa Kỳ… không như đường sắt Cát Linh – Hà Đông của ta sau nhiều lần đội vốn nhưng vẫn chưa được chính thức khánh thành dù đã nhiều phen… lỡ hẹn.  

***

--> Read more..

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2019

Tản mạn về Singapore


Đây là bài cuối cùng tôi viết về chuyến đi Singapore. Đúng ra, bài viết này chỉ là những chuyện vụn vặt bên lề của một du khách được nghe và thấy trong những ngày ở Đảo quốc Sư tử.

***

Chúng tôi đến trung tâm mua sắm Jewel ở phi trường Changi và ăn trưa tại một tiệm ăn Việt Nam có tên “So Phở… So Good”. Có lẽ đây là restaurant duy nhất phục vụ các món ăn Việt tại Jewel. Cách trang trí của nhà hàng rất “bắt mắt”, có cả một đoạn quảng cáo về phở trên tường:

Trên tường tiệm “So Phở”

Thật tình mà nói, tô phở ở đây, theo đánh giá của tôi, là “trung bình” chứ không được “xuất sắc” cho lắm. Phở ngoài thịt bò tái chỉ có vài cọng giá, một lá rau, nước không béo… Ấy thế mà có nhiều chuyện để nói về tô phở này!

Trước nhất, cái tô đựng phở. Không hiểu tại sao tô lại không được tròn trĩnh như bình thường mà lại có vòi như để… rót nước. Diễn tả như vậy chắc khó mường tượng nên mời các bạn xem hình dưới đây:

Tô phở… “không được bình thường” của “So Phở”

Cũng trong hình này, chỗ “vòi nước” là một cái muỗng. Khi cầm lên mới thấy lạ, muỗng trông giống như cái vá múc canh (người miền Bắc gọi là “cái môi”)… chứ không phải là cái muỗng ăn phở! Vốn tính cẩn thận nên tôi nhờ con gái chụp hình mình đang cười với… cái vá để ăn phở:

Cười khoái chí với những phát hiện lạ…

Chuyện vun vặt trong tiệm “So Phở… So Good” vẫn chưa hết. Nhân viên phục vụ ăn mặc rất lịch sự… thậm chí có 2 người mặc áo thun có “sao vàng” thật lớn trước ngực. Chúng tôi hỏi một cô phục vụ áo đỏ có nói được tiếng Việt không, cô bẽn lẽn lắc đầu. Nhờ cô chụp giùm một tấm hình kỷ niệm 4 người… và trong khi cô chụp, tôi chụp lại hình cô đang đứng bấm máy:

Cô bé phục vụ đang chụp hình nên… bị chụp lại

Tấm hình do cô phục vụ áo đỏ chụp và tôi cũng chụp cô!

Trên bàn của tiệm phở có đầy đủ “phụ tùng” như nước mắn, chanh, ớt và cả chai tương ớt. Nhìn kỹ thì là tương ớt của Việt Nam, hiệu Cholimex chứ không phải Chinsu. Mới đây rộ tin 18.000 chai tương ớt Chinsu bị thu hồi ở Nhật vì đã vi phạm vệ sinh an toàn thực phẩm!  

Chai tương ớt Cholimex “made in Vietnam”

***

Hình như trào lưu của lớp trẻ ngày nay là uống trà sữa! Ở vào thế hệ của tôi, thức uống thịnh hành là Coca-Cola nhưng bây giờ ở Sài Gòn các quán “trà sữa trân châu” lúc nào cũng đông bạn trẻ xếp hàng.

Ở Singapore cũng vậy. Đến Jewel, việc đầu tiên của tụi nhỏ là trực chỉ “Alley Milk Tea” mặc cho ông ngoại và mẹ đi lòng vòng ngắm cảnh. Tôi thuộc loại “cổ lai hy” nên chưa từng uống trà sữa.

Lát sau hai đứa cháu xuất hiện với 4 ly trà sữa Alley với lời giới thiệu: “Ông ngoại uống thử trà sữa Singapore… ngon lắm!”. Thế là lần đầu tiên trong đời, tôi uống trà sữa. Có lẽ khác thế hệ nên cái gout trà sữa không hấp dẫn đối với tôi. Gì mà trong trà lại có cả những hột ngòn ngọt phải nhai trước khi nuốt!

Bị đám nhỏ dụ uống trà sữa

***

Ngoài các tiệm ăn Tầu (Sing là đất của đa số người Hoa), chúng tôi cũng đã có lần đi ăn tại một tiệm của Nhật với phong cách phục vụ rất mới: trên bàn có iPad để khách bấm vào các món mình chọn. Mỗi món đều có hình ảnh minh họa để có thể hình dung món mình ăn sẽ trông như thế nào.

iPad để order trong tiệm ăn Nhật

Nói cho ngay, tôi không hợp lắm với phong cách ẩm thực của người Nhật (nói vậy là hơi quá… vì biết đâu có thể là chưa gặp được món hợp với khẩu vị).

Món mì Ramen sợi nhỏ

Mì Udon sợi lớn

Hôm ở Clarke Quay, trước khi lên tầu ngoạn cảnh Singapore về đêm, chúng tôi cũng đến một tiệm ăn Nhật. Cháu gái order một món bánh mà người ăn phải tự làm. Nguyên liệu để làm bánh bầy đầy trên bán: từ bếp gaz, khuôn bánh… đến bột làm bánh và các nguyên liệu khác.

Nhà hàng còn đưa thêm một bảng hướng dẫn cách “nấu nướng”… Khách cứ theo đó mà làm mới có cái để ăn. Ôi… sao chuyện ăn uống lại “nhiêu khê” đến vậy?

Món bánh tự làm trong tiệm

***

Chuyện ăn uống ở Sing là như vậy… bây giờ chuyển sang chuyện hút thuốc của những người ghiền thuốc như tôi (các bạn không hút thuốc có thể bỏ qua phần này!).

Tin buồn cho những đệ tử của thuốc lá: kể từ ngày 1/1/2019, khu vực Orchard, con đường mua sắm nổi tiếng nhất Singapore, có những thông báo ngay trên mặt lề đường về việc “cấm hút thuốc”. Quan trọng là mức phạt được ấn định là từ $S 200 lên đến $1.000. Căng thật!

Bảng “Cấm hút thuốc” ngay trên vỉa hè của đường Orchard

Thế nhưng, Orchard vẫn còn “nhân đạo” và “thông cảm” với dân hút thuốc qua các bảng chỉ dẫn đến khu vực được phép hút thuốc. Dĩ nhiên là ở những nơi ít người qua lại nhưng không nằm trên đường Orchard.

Tôi nghĩ, Singapore vì mục tiêu duy trì bầu không khí trong lành nơi công cộng cho đa số nên thiểu số hút thuốc phải chịu “hy sinh” quyền tự do của mình. Cũng tốt thôi!

Mũi tên chỉ đường lên “thiên đàng” cho những người hút thuốc ở Orchard Road

Ngày còn được hút thuốc trên đường Orchard (chụp năm 2017)

***

Trước khi về Sài Gòn tôi có mua một iPad Mini giá $S 599… Tại phi trường Changi tôi làm thủ tục hoàn thuế cho du khách trước khi rời Singapore. Thủ tục tương đối đơn giản nhưng điều chính là phải scan passport vào máy. Sau nhiều lần thử vẫn không scan được nên nhân viên quan thuế phải tự scan… bằng tay.

Lúc đến Singapore cũng gặp trục trặc ở cửa Immigration nên cứ tưởng mình là “nhân vật quan trọng… có vấn đề”. Lần về mới biết không phải mình có vấn đề mà là passport của mình có vấn đề! Chụp hình biên nhận vào điện thoại rồi đến quầy hoàn tiền thuế, chưng hình cho nhân viên trả tiền và cuối cùng được hoàn lại 30 đôla.

Chứng nhận đã xong thủ tục hoàn thuế lưu trong điện thoại

Ngày nay mọi chuyện đều được giải quyết qua điện thoại, kể cả việc mua vé máy bay. Chỉ cần đưa điện thoại có hình ảnh vé máy bay là hãng hàng không làm thủ tục lên tầu…

Đó là điều mà người ta gọi là “paperless”, tiết giảm mọi thủ tục trên giấy tờ để “enjoy life”. Kết thúc bài viết này tôi chỉ biết… hô khẩu hiệu:

“HOAN HÔ THỜI ĐẠI CÔNG NGHỆ THÔNG TIN”

***

P/S:

·         Các bạn có thể xem video clip tản mạn về chuyến đi Singapore do con gái tôi làm tại: www.facebook.com/kate.nguyen.50746/videos/10157416225938459/?notif_id=1557588097510813&notif_t=feedback_reaction_generic_tagged

·         Đến Singapore vào tháng 4/2019 bạn sẽ không được thấy Merlion là tượng đầu sư tử có mình cá đứng phun nước bên bờ sông. Merlion đang bị quây kín để trùng tu! Đây là biểu tượng của đảo quốc Singapore, khởi nguồn từ một làng đánh cá nghèo nàn.

***

--> Read more..

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2019

Singapore’s Jewel


Có thể nói, nổi bật nhất trong năm 2019 tại Singapore là trung tâm nua sắm Jewel nằm trong một chuỗi tiện nghi của phi trường Changi. Jewel có nghĩa là đá quý, đồ trang sức và cũng là tên gọi “chân kính” trong đồng hồ, được làm từ các loại ngọc, đá.

Cổng vào Jewel Changi Airport

Chính thức kể từ ngày 17/4/2019, khu vực phi trường Changi khánh thành khu mua sắm Jewel kết nối với các Terminal 1, 2, 3. Đây là một phức hợp kiến trúc 10 tầng để phục vụ hành khách và cả những người không có nhu cầu đi lại.

Gia đình ba thế hệ... đến Jewel vào một buổi sáng cuối tuần

Thiết kế chính của Jewel là một thác nước đồ sộ bao bọc bởi một lớp kính trong suốt từ mái vòm đổ xuống và xung quanh là những tầng lầu có các tiện nghi đa dạng phục vụ khách.

Ý tưởng một thác nước trung tâm với một lượng nước khổng lồ đổ xuống từ trên cao 40m, xung quanh là những cánh rừng đã tạo nét nổi bật trong kiến trúc chưa từng có trên thế giới. Đó là niềm tự hào của người Singapore.

Toàn cảnh Jewel

Công trình do kiến trúc sư Moshe Safdie, người Do Thái, thiết kế. Ông cũng là tác giả của khách sạn Marina Bay Sands với mô hình một chiếc tầu vốn đã trờ thành một trong những biểu tượng của Singapore. Kiến trúc sư 80 tuổi nói với báo chí trước khi Jewel được khánh thành:

“Hy vọng Jewel Changi Airport cũng sẽ trở thành một biểu tượng nữa của Singapore sau con tầu khách sạn” trên vịnh Marina”.

 Kiến trúc sư Moshe Safdie, cha đẻ của Jewel Changi Airport

Trong một tập sách hướng dẫn có nói tới 10 điều sẽ thu hút du khách đến Jewel.

(1) chụp hình kỷ niệm từ những góc khác nhau của tòa nhà;


(2) chiêm ngưỡng một thác nước trong nhà… về đêm còn có những show trình diễn kết hợp giữa âm thanh và ánh sáng;


(3) đắm mình trong phong cảnh thiên nhiên với đủ loại thào mộc có xuất xứ từ khắp thế giới… có đến 900 loại cây thân mộc và khoảng 60.000 loại thân thảo;


(4) làm quen với những sản phẩm mới của Singapore trên thị trường;


(5) mua sắm các mặt hàng nổi tiếng của thế giới; 



(6) ẩm thực cả “trong nhà” lẫn “ngoài trời”;


(7) mua những vật lưu niệm của Singapore;
  


(8) thưởng thức những món ăn đến từ khắp thế giới;


(9) giải trí 24 giờ một ngày, 7 ngày một tuần;


(10) cung cấp tiện nghi khách sạn cho hành khách những chuyến bay chuyển tiếp.


***

Đến trưa, chúng tôi xuống tầng hầm B1 và tìm đến một cửa hàng phục vụ có tên “So Phở… So Good”.

Thương hiệu

Tiệm phở được chia thành 2 khu: khu nấu nướng và khu khách ngồi ăn, rất gần với thác nước bằng kính.

Khu vực nấu nướng

Bàn ăn có backgound là thác nước

Có lẽ đây là nơi duy nhất tại Jewel có các món ăn Việt. Ngoài món chính là phở như tên gọi của quán còn có các món như bánh xèo, gỏi cuốn, chả giò, miến xào… Dĩ nhiên là tôi chọn món phở.

 Tô phở tái bên chân thác nước

Món bánh xèo được bầy trên một cái mẹt

Chả giò, gỏi cuốn, nem nướng

Thêm một phần gỏi cuốn với đầy đủ nước mắm, tương đen

***

Một kỷ niệm khó quên… ăn món Việt tại Sing bên thác nước Jewel Changi Airport!

***

--> Read more..

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2019

Singapore CBD


CBD là chữ viết tắt của Central Business District, tạm dịch là Khu Trung tâm Thương mại. Tại những thành phố mà tôi có dịp đi qua như ở Úc và Singapore đều có những CBD. Trong khi đó, ở Anh, Mỹ, Canada… người ta chỉ dùng City Center/Centre hay đơn giản hơn là Downtown để chỉ những CBD 

Tại Sài Gòn, Quận 1 được coi là một CBD, nơi đây quy tụ những văn phòng làm việc của các công ty lớn, cơ quan ngoại giao, ngân hàng, cửa hàng sang trọng, trung tâm giải trí… Nói chung là “trái tim” của một thành phố.

Ở Singpare thì hơi khác. Rất gần nơi gia đình con gái tôi ở (chỉ vài phút đi bộ) là Orchard Road, con đường mà người ta vui vẻ “rút hầu bao” hay “cà thẻ” để mua sắm nhưng lại không được gọi là CBD. (Năm nay đường Orchard thông báo ngay trên mặt lề đường bảng “Cấm hút thuốc”… nếu vi phạm sẽ bị phạt từ 200 đến 1.000 đô-la Sing).  



Để đi làm hàng ngày đến CBD, con gái tôi phải đi bus hoặc MTR (Mass Transit Railway - xe điện ngầm) qua nhiều trạm. Cái tiện lợi trong việc sử dụng hai phương tiện công cộng này là việc dùng một thẻ cho cả hai, xe bus cũng được và xe điện ngầm cũng OK.

Dùng xe bus phải cà thẻ 2 lần: lúc lên và lúc xuống để hệ thống điều hành đo lường được khoảng đường di chuyển và trừ tiền trong thẻ. Nghe nói cũng có người “tiết kiệm” bằng cách cà thẻ xuống xe nhưng lại không xuống… như vậy sẽ bị trừ ít tiền hơn!

Thẻ xe bus và MTR

Thời buổi công nghệ thông tin khiến người ta sống thoải mái hơn nhưng cũng có người “qua mặt” cả máy móc. Họ không nghèo tiền… nhưng lại “khôn vặt” trong những việc gian lận nhỏ nhặt như vậy!

***

Tháng 4 năm nay, công ty Dầu khí Total, nơi con gái tôi làm việc, vừa dọn về Frazers Tower trên đường Cecil trong khu CBD. Đây là một tòa nhà 38 tầng, Total chiếm tới 5 tầng lầu.

Lẽ ra tôi không định đến đây vì đã tính nằm nhà để relax… Khổ nỗi, máu “giang hồ vặt” vẫn còn trong một ông già đã ngoại thất tuần nên quyết định theo chân con gái để biết nơi làm việc mới của con và cũng tiện thể khám phá khu CBD.

 Frazers Tower in CBD

Mô hình Frasers Tower đặt trong tòa nhà

Quầy tiếp tân của Total vào sáng sớm

Căng tin của Total

Góc làm việc của con gái

Trước khi vào sở làm, hai bố con ghé Ya Kun Kaya Toast ở CBD để ăn sáng. Có lẽ đây là một trong những mạng lưới cửa hàng ăn lâu đời nhất tại Singapore, mở cửa đón khách từ năm 1944.

Ở đời có những sự trùng hợp ngẫu nhiên, năm ngoái tôi đã có lần đi ăn sáng với con rể tại Ya Kun trên con đường mua sắm nổi tiếng Orchard. Năm nay, tại Ya Kun, tôi ăn sáng với con gái ở CBD, cũng vẫn những món ăn sáng truyền thống của người Singapore.

Người sáng lập Ya Kun trong hình trên tường và người đứng chụp ké sao giống nhau thế?

Các món chính ở Ya Kun bao gồm bánh sandwich nướng (toast) có kẹp pho-ma, trứng luộc để trong đĩa tựa như món hột gà la-cóc trụng nước sôi ở ta… thức uống có trà gừng và dĩ nhiên phải có cà phê hoặc sữa nóng. Thật đơn giản nhưng lại ngon miệng và khách ngồi ăn tại chỗ hoặc “take away” về nơi làm việc.

Xếp hàng ăn sáng

Con gái vào Frazers Tower làm việc, hẹn 11g bố con gặp nhau ăn trưa. Tôi dành thì giờ rảnh để “cưỡi ngựa xem hoa”, khám phá CBD. Đa số là văn phòng các công ty, ngân hàng… nhưng nghe nói cũng có vài sứ quán các nước đặt tại đây.



Bên cạnh đó là những dịch vụ “ăn theo” số nhân viên văn phòng tại CBD như shopping mall, tiệm ăn và cả những nhà thờ cũng như nơi thờ tự của các tôn giáo.

  


Đến giờ ăn trưa hai cha con gọi Grab đến Chinatown ăn cơm gà Hải Nam. Thật ra đi bộ cũng gần nhưng giữa trưa nắng nóng nên cách tốt nhất để đến Maxwell Food Centre là bằng taxi.

Trung tâm ẩm thực Maxwell khá rộng với khoảng vài chục cửa hàng phục vụ đồ ăn, thức uống Á Đông dọc hai bên, ở giữa là những bàn để khách có thể ngồi bất cứ chỗ nào còn trống sau khi tự mua tại các cửa hàng. Ờ đây hoàn toàn không có nhân viên phục vụ, ngoại trừ những người dọn dẹp sau khi khách rời bàn.

Maxwell Food Centre, Chinatown

Năn ngoái, gia đình tôi có ghé Maxwell để tìm đến tiệm cơm gà Hải Nam Tian Tian Hainanese Chicken Rice theo lời giới thiệu của một người bạn. Đáng tiếc là khi đến đây, không hiểu vì sao tiệm cơm gà này lại đóng cửa.

Thế là năm nay hai cha con nhất định tìm đến cơm gà để “kiểm chứng” lời khen của bạn. Thật tình, theo tôi thì cơm gà Tian Tian cũng chỉ xếp hạng trung bình nếu so với cơm gà Sài Gòn ở chợ An Đông hay chợ Tân Định.

Cơm gà Tian Tian bị “mất điểm” một phần là vì bầu không khí nóng bức, ô hợp, thiếu không gian riêng tư để thưởng thức. Được cái giá cả bù lại: một đĩa cơm gà nhỏ giá 3,5 ($ Sing), cỡ trung $4,5 và cỡ lớn $5,5. Ấy thế mà một đĩa rau xào lại lên tới $3,5… ngược lại với Sài Gòn!

Một đĩa cơm gà nhỏ: $3.50

Một đĩa rau xào cũng $3,50

Cảnh ăn uống ở Maxwell Food Centre

***
Thôi thì người ta “ăn để mà sống” chứ ít ai… “sống để mà ăn”!

Ăn trưa xong bố con chia tay cơm gà: con về văn phòng tiếp tục làm việc còn bố thì bắt Grab về nhà… để relax, enjoy the privacy!

***

--> Read more..

Popular posts