Thứ Năm, 20 tháng 6, 2024

Hành giả Minh Tuệ… tự truyện

Trên Facebook Tịnh Độ Tông có một bài viết chỉ vỏn vẹn có một câu:

“Cảm ơn tác giả đã sưu tầm những câu Nói những Hình ảnh đẹp của Thầy Thích Minh Tuệ.

 Dạ. A Mi Đà Phật”.

Kèm theo những lời đã dẫn là một loạt 46 hình ảnh và những câu nói của Thầy (thực sự những hình ảnh được mang số từ 1 đến 46 nhưng không biết vì lý do gì thiếu số 44 nên chỉ còn 45 hình ảnh).

Quả thật “hiện tượng” Thích Minh Tuệ đã khiến cộng đồng mạng tràn ngập những bài viết với những ý kiến trái chiều (khen nhiều hơn chê) mang nhiều “chính kiến”. Người viết có thể là những tu sĩ, học giả, nhà báo hay Phật tử bình thường với những suy nghĩ khác nhau…

Riêng bản thân Hành giả Thích Minh Tuệ không hề có một bài viết nào nhưng trên Facebook Lưu Van Chương có những câu như sau:

“Muốn biết tận gốc về hiện tượng sư Minh Tuệ, các vị chỉ cần đọc bài này - chính lời của Minh Tuệ ! Không cần đọc của ai hết, dù họ viết hay, viết giỏi cỡ nào !!”

Đó là bài viết mà chúng tôi dùng tựa “Hành giả Minh Tuệ… tự truyện”…

Xét cho cùng, chữ “tự chuyện” được dùng một cách khiên cưỡng vì Thầy chưa bao giờ có một bài viết về mình!

Xin mời các bạn lướt qua những tấm hình và những lời nói của Hành giả để có thể hình dung “tự chuyện” của Thầy.


 ***





























































































***


--> Read more..

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2024

Thông bạch của Hòa Thượng Thích Viên Định, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất

Lời dẫn:

Hiện nay tại Việt Nam có 2 Gíáo hội Phật Giáo:

(1) Giáo hội Phật giáo Việt Nam, thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, được thành lập sau Hội nghị thống nhất Phật giáo Việt Nam tổ chức tại chùa Quán Sứ, Hà Nội, vào ngày 7 tháng 11 năm 1981. 

2) Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, thành lập vào tháng 1 năm 1964. Tuy nhiên, kể từ khi Giáo hội Phật giáo Việt Nam được thành lập, đã phủ nhận tính hợp pháp của Giáo hội, mặc dù không cung cấp văn bản chính thức của chính phủ.

Lần đầu tiên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đã có Thông bạch về hiện tượng tu sĩ Thích Minh Tuệ mà chúng tôi xin trích nguyên văn như dưới đây để rộng đường dư luận.




“Thông Bạch Hiện Tượng Tu Sỹ Thích Minh Tuệ của Hòa Thượng Thích Viên Định | Hội Đồng Điều Hành Tăng Đoàn Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.

“Chùa Giác Hoa, 15/7 Nơ Trang Long, Phường 7, Q. Bình Thạnh, TP Sài Gòn

Chùa Phước Thành, 360 Phan Chu Trinh, P. An Cựu, TP Huế.

Phật lịch 2568                                                                                  

Số: 03/HĐĐH/TB/VT

 

“Kính bạch Chư Tôn Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức, Tăng, Ni,

Kính thưa Quý Thiện Tín Nam Nữ Phật tử các giới trong và ngoài nước,

“Hiện nay, tại Việt nam xuất hiện một vị tu sĩ tên là Thích Minh Tuệ, nổi tiếng khắp thế giới. Người tu hạnh đầu đà, một hạnh khó khổ nhất trong đạo Phật.

“Trong Phật giáo, có nhiều phương pháp tu hành, tùy theo sở thích, căn cơ, mỗi người tự chọn cho mình một pháp tu. Như Ngài Ma ha Ca Diếp là vị tu hạnh đầu đà đệ nhất, ngài Xá lợi Phất là trí huệ đệ nhất, ngài Mục kiền Liên là thần thông đệ nhất, ngài Phú lâu Na là thuyết pháp đệ nhất... mỗi vị tu theo một hạnh tùy thích, tu hạnh nào cũng được.

“Riêng tu theo hạnh đầu đà là đơn giản nhưng khó, khổ nhất. Cần thiết phải có một cơ thể mạnh khỏe, cường tráng, chịu đựng được sương gió, đói khát, nóng lạnh... vì hạnh tu này phải tuân theo 13 pháp khổ hạnh như: ăn ngày một bữa, trước giờ ngọ, mặc y phấn tảo tức là dùng vải vụn, người ta đã vứt bỏ, chắp vá lại thành cái y để dùng, và chỉ có ba y, không được nhiều hơn, ngủ ở dưới gốc cây, ở rừng, nơi đất trống hay nghĩa địa, đi chân đất, không mang giày dép... khó vô cùng, nói chung là phải “ít muốn, biết đủ, tinh tấn, viễn ly”, nên rất ít người tu theo hạnh này được.

“Thầy Thích Minh Tuệ đã giữ giới và tu đúng theo 13 hạnh đầu đà của Phật dạy, nên ông đúng là một tu sĩ Phật giáo, một tu sĩ kiệt xuất nhất, rất hiếm khi xuất hiện.

“Nhiều Phật tử thắc mắc rằng, tu như vậy, nếu đúng là tu sĩ Phật giáo thì xây chùa chiền, am thất để làm gì?

“Việc này, trong kinh Na Tiên tỳ kheo đã có giải thích rõ ràng. Trong câu hỏi thứ 125, Mi Tiên vấn đáp, khi vua Mi Lan Đà chất vấn ngài Na Tiên rằng, Phật dạy người tu hành như nai trong rừng, rày đây mai đó, muốn ăn, muốn ngủ chỗ nào cũng được, không cố định nơi nào, tự do tự tại, đó là hạnh của tỳ kheo. Nhưng có nơi khác, Phật lại dạy rằng, người Phật tử nên xây lập chùa viện, am thất để chư Tăng có nơi chỗ an ổn tu hành, thì phước đức vô cùng to lớn, kiếp sau có thể sanh lên các cõi trời người, an lạc, sung sướng vô cùng và cũng có thể dứt được sanh lão bệnh tử, giải thoát niết bàn.

“Phật dạy hai lời như vậy, thì cái nào đúng, cái nào sai?

“Ngài Na Tiên trả lời nhà vua rằng, cả hai điều này, Phật dạy đều đúng cả. Thứ nhất, Phật dạy thầy tỳ kheo sống tự do tự tại, rày đây mai đó, như nai trong rừng, cái ý chính là dạy cho chư Tăng không được đắm chấp, lưu luyến, dính mắc chỗ nào cả.

“Còn điều thứ hai, Phật dạy người Phật tử nên xây dựng chùa viện, am thất để chư Tăng có nơi cư ngụ an ổn, sẽ được phước đức, là vì nếu không có chùa viện, am thất thì các Phật tử lấy đâu có nơi để học hỏi, tham vấn giáo lý, chư Tăng lấy đâu chỗ để truyền giới cho đệ tử, để phổ biến giáo lý rộng rãi, để Phật pháp được lưu truyền lâu dài?

“Đức Phật không có chỗ nào ngăn cấm chư Tăng, không được ở chùa viện, am thất, cũng không có chỗ nào khuyên bảo chư Tăng phải ở trong rừng, dưới gốc cây, nơi nghĩa địa. Điều quan trọng là muốn chư Tăng không được lưu luyến, dính mắc, đắm chấp nơi nào, mà phải sống đời thanh thản, tự do tự tại mới đúng phẩm hạnh của một vị Tỳ kheo.




“Ngày xưa, thời Phật còn tại thế, chỉ có Tăng đoàn còn gọi là giáo đoàn để phân biệt tu sĩ và cư sĩ tại gia. Nhưng trong hoàn cảnh ngày nay, gặp thời mạt pháp, ma chướng rất nhiều, một mình rất khó tu, nên chư Tăng phải hòa hợp, đoàn kết lại để bảo vệ lẫn nhau, tránh các sự phá rối từ bên ngoài, nên mới có các tổ chức giáo hội.

“Và một thắc mắc nữa là sư Thích Minh Tuệ có đúng là một tu sĩ Phật giáo không? Việc này tu sĩ Thích Minh Tuệ cho biết rằng, ông đã xuất gia, vào chùa tu và được Pháp danh là Thích Minh Tuệ, và ông đã giữ giới, tu đúng theo 13 hạnh đầu đà mà đức Phật đã dạy, vậy thì rõ ràng ông là một tu sĩ Phật giáo.

“Tu sĩ Thích Minh Tuệ là một người giữ giới luật, tu theo hạnh đầu đà của Phật dạy, không nhà không cửa, không chùa viện, am thất, rày đây, mai đó, ngày ăn một bữa, mặc y phấn tảo, ngủ dưới gốc cây, nơi đất hoang, nghĩa địa, tự do tự tại, không nơi cố định, đúng phẩm hạnh một vị tu sĩ Phật giáo, mọi người ai cũng kính phục, noi theo, công nhận đúng là một tu sĩ Phật giáo, thì còn cần gì phải theo giáo hội này, tổ chức kia cho thêm phiền phức, buộc ràng?

“Cách đây hơn 6 năm, Sư Minh Tuệ đã vân du tứ phương từ nam ra bắc rồi ngược lại, thầy độc hành trên con đường vạn dặm để mang ánh sáng từ bi trí tuệ của Phật giáo đến với mọi người, nhất là người dân và Phật tử bên kia vĩ tuyến còn rất mơ hồ về Phật giáo.

“Và gần đây đạo hạnh của Thầy đã toả sáng, tâm từ của Thầy đã làm cảm động lòng người và quỷ thần, nên đã có hàng ngàn, hàng chục ngàn rồi đến hàng trăm ngàn người đã tháp tùng cùng thầy từng đoạn trên đường thầy đi qua.

“Thảm đỏ, hoa hương và những tấm lòng người Phật tử từ khắp nơi tìm đến đã tạo ra một biển người làm Nhà cầm quyền hoảng sợ.

“Tình yêu và sự ngưỡng mộ của người dân và Phật tử dành cho Thầy Minh Tuệ làm lu mờ tất cả mọi thần tượng của chế độ, làm sụp đổ tương lai của một Giáo hội được thành lập và nuôi dưỡng bởi nhà cầm quyền và cũng làm cho nhiều thế lực khác đứng trước một thách thức chưa từng có trong lịch sử khi sự tồn vong của mình bị đe doạ.

“Nhà cầm quyền đã quyết định vô hiệu hoá Thầy Minh Tuệ bằng cách tách Thầy ra khỏi Phật tử và người dân, an trí thầy một nơi để họ dễ kiểm soát.

“Việc làm này đi ngược lại lòng dân và Phật tử, Nhà cầm quyền có thể kiểm soát xã hội nhưng không thể kiểm soát được lòng người. Kể từ đây, lòng dân và Phật tử sẽ oán trách Nhà cầm quyền và cả Tổ chức Phật giáo do Nhà cầm quyền thành lập, đã tiếp tay cho Nhà cầm quyền. Và cũng kể từ đây Phật giáo sẽ là nơi quy ngưỡng của người dân Việt trên ba miền đất nước và trên thế giới.

“Có thể, một số chùa viện Phật giáo sẽ giảm lượng Phật tử đến viếng, nhưng trong lòng mỗi người Việt nam đã dựng lên trong đó một nơi thờ cúng trang nghiêm cho Phật đà và tất nhiên trong đó có Thầy Thích Minh Tuệ.




“Tăng đoàn Giáo hội Phật giáo Việt nam Thống nhất hoan hỷ đón chào sự xuất hiện của Sư Minh Tuệ, ủng hộ thầy tiếp tục con đường tu hạnh đầu đà, và cũng cám ơn Thầy Minh Tuệ đã thổi một luồng gió mới vào xã hội Việt nam đã suy đồi đạo đức và mất niềm tin vào đạo Phật.

“Yêu cầu Nhà cầm quyền tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tôn trọng sự chọn lựa  tu hạnh đầu đà của Thầy Minh Tuệ mà không can thiệp. Hãy để Thầy Minh Tuệ vân du tứ phương, khai hoá người dân, làm cho xã hội từ đó tốt hơn, tử tế hơn và văn minh hơn.

Con chim là của bầu trời, con cá là của biển khơi, đem nhốt con chim vào lồng, nhốt con cá vào chậu là bức tử nó.

“Thầy Minh Tuệ sẽ ra sao nếu Thầy bị tách ra khỏi người dân và Phật tử, bị tách ra khỏi những nẻo đường quê hương đất nước từng trải ra dưới bước chân Thầy.

“Mong rằng các nước, các chính phủ hãy tuân theo Hiến chương Liên Hiệp Quốc, tôn trọng tự do tín ngưỡng, tôn giáo, không dàn áp những người tu hành, ai muốn tu theo đạo nào, tu cách nào tuỳ thích để được an ổn tu hành. Đó là điều mong muốn nhất hiện nay của những người theo tín ngưỡng, tôn giáo.

“Kính chúc quý Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức, Tăng, Ni và quý Thiện Tín, Phật tử một mùa Hạ an cư trang nghiêm, thanh tịnh.

“Nam Mô Ta Bà Giáo Chủ Điều Ngự Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

“Tổ Đình Thập tháp, Bình Định, Mùa An cư năm Giáp Thìn, 2024.

 T.M. Hội Đồng Điều Hành Tăng Đoàn GHPGVNTN,

“Viện trưởng,

(ấn ký )

“Tỳ kheo Thích Viên Định




 *** 

--> Read more..

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2024

Dõi theo bước chân của Hành giả Minh Tuệ

Cho đến nay, con số hơn 90 triệu lượt người truy cập trên Google ta có thể nói Thầy Thích Minh Tuệ, hay còn được gọi là Sư hay Hành giả Minh Tuệ đã chứng tỏ ông là một hiện tượng quá đặc thù về tôn giáo đối với số đông người Việt và cả người nước ngoài trên toàn thế giới.

Những gì đã tạo nên hiện tượng này? Trước tiên, Hành giả Minh Tuệ, 43 tuổi, là một Phật tử tu hành nên người ta gọi ông là Sư, Thầy, và còn nhiều danh từ khác nữa. Lối tu của ông trong 6 năm qua có lẽ là điều cần nói đến trước nhất.

Phật giáo được chia thành hai phái chính trong phép tu hành khổ hạnh. Với Phật giáo Nguyên thủy, cách tu khổ hạnh này gồm một bộ 13 “đầu đà”, còn trong Phật giáo Đại thừa thì dạy một bộ 12 “đầu đà”.

Chư vị tỳ kheo thường tu tập hạnh đầu đà, cho nên cũng còn được gọi là chư vị “đầu đà”. Trong sinh hoạt hằng ngày, người tu tập hạnh đầu đà phải chấp hành những điều quy định như sau:

 1. Y phục làm bằng những mảnh vải rách.

2. Chỉ dùng ba y.

3. Khất thực mà ăn.

4. Chỉ ăn một bữa vào giờ trưa.

5. Không ăn quá no.

6. Không giữ tiền bạc.

7. Sống độc cư.

8. Sống trong nghĩa địa.

9. Sống dưới gốc cây.

10. Sống ngoài trời.

11. Không ở cố định, thường du hành.

12. Ngồi ngủ, không nằm ngủ.

13. Chỉ dùng bình bát.

“Đầu đà” là tiếng dịch âm từ Phạn ngữ “dhūta”, có nghĩa là trừ bỏ phiền não. Đầu đà là một trong những phương pháp tu khổ hạnh, cho nên cũng được gọi là “hạnh đầu đà”, cốt để tôi luyện thân tâm, bằng cách diệt trừ lòng tham trước đối với ba vấn đề thiết yếu của đời sống hằng ngày là cơm nước, áo quần và chỗ ở.

Trong Phật giáo, “dhūta” được được hiểu là một nhóm phương pháp tu khổ hạnh. Mục đích của các đầu đà là giúp hành giả phát triển sự buông bỏ vật chất, kể cả thân xác. Do họ tuân thủ nghiêm ngặt tục lệ khất thực của tổ tiên nên người ta còn gọi họ là khất sĩ.

***

Ngày 17/52024 vừa qua, ông Lê Xuân (84 tuổi, trú xã Ia Tô, huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai) đã có những chia sẻ về thời thơ ấu và quá trình đi tu của con trai là ông Lê Anh Tú, 43 tuổi, người được gọi là "Sư Thích Minh Tuệ".

Theo ông Xuân, từ năm 1994, gia đình ông từ quê ở huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh, vào nơi ở hiện tại để lập nghiệp. Gia đình ông Xuân có 4 người con, ông Tú là con thứ 2 trong gia đình.

Trong nhà, ông Tú là người con ngoan, học thuộc dạng khá. Học xong phổ thông, ông Tú đi bộ đội. Sau đó, ông Tú theo học Trường Trung cấp Lâm nghiệp Tây Nguyên (tại tỉnh Gia Lai).

Đến năm 2015, ông Tú bất ngờ xin gia đình đi tu. Ông Xuân kể lại: "Con xin thì tôi cũng nói đi tu là một việc rất là khó khăn. Đã quyết tâm đi tu thì tu cho đạt. Tu không đạt mà phá giới, bỏ về là không được".

Sau một đêm suy nghĩ, sáng hôm sau, ông Xuân hỏi lại thì thấy con trai vẫn quyết tâm xuất gia nên vợ chồng ông Xuân đồng ý cho con đi tu. Trước khi đi tu, ông Tú đã tặng cho người cha 1 chiếc đồng hồ, một điện thoại và tặng thêm cho cha mẹ mỗi người 8m vải vàng. Từ khi đi tu, ông Tú không liên lạc gì với gia đình.

"Vợ chồng tôi mong con đi tu thì mong cho con chân cứng đá mềm, tu luyện thành đạt, đừng tham sân si gì hết. Đến chết cũng đừng lấy đồng nào của ai".

Theo ông Xuân, mấy hôm trước hai vợ chồng khi xem được video về con mình trên mạng xã hội, thấy con gầy, đen hai vợ chồng rất thương. Thậm chí, thấy con ngày chỉ một bữa ăn chay, vợ ông Xuân thấy điều này là rất khổ. Tuy nhiên, ông Xuân thì thấy đó là rèn luyện bình thường.

***

Hành giả Minh Tuệ là người rất khiêm tốn, ông tự xưng mình là “con” với mọi người. Ông nói 13 điều về việc tu hành khổ hạnh của mình:

1. Con đi Tu là để cầu giải thoát

2. Hàng ngày con chỉ xin ăn một bữa trước giờ Ngọ, con không nhận tiền của ai

3. Y áo con mặc là may từ vải con nhặt từ nơi nghĩa địa, ven đường, thùng rác

4. Bình bát là con chế từ nồi cơm điện người ta cho con

5. Đời là vô thường, sống nay chết mai đâu ai biết nên con phải sớm đi tu, lỡ mai chết mất thân này thì con đâu còn cơ hội để tu

6. Con mong sớm thành chánh quả để con báo hiếu cho cha mẹ

7. Con giờ đây coi mọi người đều là anh em, cha mẹ con. Trong lòng con không còn ích kỷ, thù hận

8. Con coi tất cả mọi người trong thế gian đều bình đẳng

9. Giờ có ai chửi con, con vẫn coi là bạn

10. Người ta có đánh con, con vẫn chúc mọi điều tốt lành đến với họ

11. Mọi người hãy cố gắng giữ 5 giới: Không sát sanh, Không trộm cắp, Không tà dâm, Không nói dối, Không uống bia rượu

12. Con nguyện ước chúc mọi người được hạnh phúc

13. Mọi người đừng lạy con mà hãy lạy Phật - Pháp - Tăng Ni.

Ông hiện là người được chú ý nhất Việt Nam, chỉ chưa đầy 1 tháng, mà đã là nguồn cảm hứng cho rất nhiều nghệ sĩ vẽ tranh, ảnh, phim, bài hát, quần áo, may mặc và đắp tượng.

Bình bát mà hành giả Minh Thiện sử dụng trong suốt hành trình khất thực trên cả nước chỉ là một lõi nồi cơm điện của bá tánh cho mà hàng triệu người phải nhắc đến, rất nhiều kẻ đồng dạo phải run sợ mất miếng ăn. Là người không Sân Si với đời, mà đời tự sân si, ma tăng tự hiện hình.

Ông cũng là người bị khen chê, ca ngợi, tung hô, đảnh lễ nhiều nhất Việt Nam, gây bão trên mạng xã hội. Ông là người không có trong Giáo  hội Phật giáo Việt Nam nhưng lại bị Giáo Hội lên tiếng đè ép.

Nhiều người đặt câu hỏi: Khất sĩ đi khắp nơi trên mọi miền đất nước từ Nam ra Bắc như thế thì làm được gì cho đời hay chỉ là một hành động ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân? Lấy ai trồng lúa cho ta ăn nếu ta chỉ biết đi khất thực?

Những câu hỏi đại loại như vậy chứng tỏ phần đông chúng ta chỉ suy nghĩ nông cạn. Chúng ta không nghĩ tới cái khổ lớn hơn của con người khi bị trói buộc bởi Tham-Sân-Si và những khất sĩ như Minh Tuệ đã tìm ra một cách giải quyết là hãy diệt chúng đi để tìm được hạnh phúc!

Những người không theo cách suy nghĩ của ông phải chăng họ mất rất nhiều thứ: Mất đi sự tham ăn, tham mặc, tham ở… ngoài ra lại còn mất đi sự tham danh, tham lợi, tham tiền, tham chức tước.

Thích Minh Tuệ luôn luôn vui vẻ với mọi người, dù ai có làm gì ông thì ông vẫn cúi đầu “A di đà Phật” và cầu phúc cho họ. Điều đò cho chúng ta thấy cuộc đời mới tươi đẹp làm sao, tức giận ghen ghét để ở trong lòng chỉ tự mình làm khổ mình, cứ sống như cây, như hoa, sẵn sàng đón nhận tất cả những điều gì xảy đến cho mình với một tâm thái bình yên.

Ngài Minh Tuệ đã làm cho người ta bừng tỉnh về thế nào gọi là “tu”, phân biệt rõ giữa “thầy tu”“thầy chùa”: “Thầy tu” là người sống nghiêm túc theo giáo lý của Phật, chuyên tâm học hành, giữ giới để đạt được mục đích giác ngộ giải thoát, ra khỏi sinh tử luân hồi.

Còn “thầy chùa” là những người khoác trên mình cái áo nhà sư, ở trong chùa nhưng không tu, tìm mọi cách trục lợi cho bản thân bằng cách kêu gọi cúng dường, kinh doanh tâm linh…

***   

Để chấm dứt bài viết “Dõi theo bước chân của Hành giả Minh Tuệ” chúng tôi xin kể một câu chuyện được ghi lại trên bước đường khất thực cùa ông.

“Sáng nay tăng đoàn đi hành trì... Ngài đi đến trước một cửa hàng bán chim bên đường... chủ cửa hàng bán chim vui mừng hoan hỉ đem đồ ăn và nước khoáng ra cúng dường và đảnh lễ...

“Thầy từ chối... Thầy đứng lại nhìn chằm chằm vào các con chim bị nhốt trong lồng với đôi mắt buồn rười rượi... Ngài dụi mắt... mắt thầy rớm lệ, thầy khóc... không chịu rời đi, ánh nhìn như nhìn vào cõi xa xăm... Thầy chắp tay lại lâm râm khấn nguyện... A Di Đà Phật...!!!

“Hai vợ chồng chủ cửa hàng phát hoảng... Người chồng sai vợ vào nhà lấy chìa khóa mở hết cửa các lồng chim và phóng sanh hết... rồi quỳ lạy van vỉ hỏi thầy là thầy nhìn thấy kiếp trước của những con chim này hả?

“Hành giả trả lời: “A Di Đà Phật! Con chưa thành chánh giác chánh đẳng nên con không thể nói được điều gì cả...”

“Hai vợ chồng hứa từ nay sẽ bỏ nghề bán chim... sắp tới chuyển qua bán hàng tạp hóa... Chỉ với ánh nhìn từ bi mà Ngài đã hóa giải được vấn đề...!!!!


***


Song thân thầy Thích Minh Tuệ

 

Bàn chân sau 6 năm khất thực

 






 

 





 

 


 


 






 




 










***

  

--> Read more..

Popular posts