Thứ Năm, 10 tháng 10, 2019

Vĩnh biệt Du Tử Lê

“Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Đời lưu vong không cả một nấm mồ
Vùi đất lạ thịt xương e khó rã
Hồn không đi sao trở lại quê nhà”
(DTL)

Du Tử Lê (1942-2019)

Nhà thơ Du Tử Lê (Lê Cự Phách) đã ra đi về cõi vĩnh hằng hôm 07/10/2019. Ước nguyện “Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển” không biết có được toại nguyện hay không… nhưng điều chắc chắn là linh hồn của anh đã trở về với quê nhà, nằm bên kia bờ Thái Bình Dương.

Anh hơn tôi 4 tuổi nhưng tuổi tác trong trường hợp này hoàn toàn không mang nhiều ý nghĩa nếu xét về sự nghiệp văn chương của anh. Với hơn 70 tác phẩm ra đời trong khoảng từ 1964 đến 2018 quả là một gia tài đồ sộ trong cả lãnh vực thi ca lẫn hội họa và âm nhạc.

Cố nhà văn Mai Thảo chọn anh là một trong “Bảy vì sao Bắc đẩu” của nửa sau thế kỷ 20 trong thi ca miền Nam. Anh xứng đáng ngồi cùng Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Bùi Giáng, Nguyên Sa, Thanh Tâm Tuyền và Tô Thùy Yên. Và anh cũng là người cuối cùng trong bẩy vì sao đã băng để trở về cới cát bụi.    

Tôi nợ anh bài viết giới thiệu cuốn “Hồi ức Ban Mê”, trong đó tôi có nói với anh tôi không dám nhận mình là nhà văn mà chỉ là người kể chuyện. Món nợ này xin khất lại kiếp sau. Chúc anh ra đi thanh thản.

Dưới đây là những gì Du Tử Lê viết lời đề tựa cho “Hồi ức Ban Mê” vào tháng 9/2014.


“Hồi Ức Ban Mê”, tác phẩm như một Ấn-chứng-văn-chương-Nguyễn-Ngọc-Chính.

Nhiều người quan niệm, một khi đã là nhà văn, y có thể cùng lúc, đánh ra nhiều đường gươm văn chương lấp lánh - - Tựa những cao thủ thuần thục “thập bát ban võ nghệ”. Sự thực, không phải vậy.

Tôi muốn nói, không phải nhà văn nào, cũng có khả năng hóa thân từ hiện thực tới siêu thực, từ truyện ký qua nghiên cứu văn học... Lịch sử văn học Việt cho thấy, không ít nhà văn từng chứng tỏ khả năng “phân thân” của mình. Nhưng, số người thành công, trên thực tế, lại chẳng bao nhiêu. Nếu không muốn nói là, chính sự ôm đồm kia, đã khiến nhiều nhà văn tự hủy mình trong nhà tù “ảo tưởng” đó.

Có nhiều nguyên nhân lý giải cho thất bại vừa nói.

Theo tôi, một trong những nguyên nhân dẫn tới thất bại, là sự thiếu vắng những rung động ngây ngấy, hay những ngọn lửa đam mê cháy bỏng - - Tựa ngọn hải đăng dẫn đường cho những con tầu phiêu du về bến.

Trong số rất ít những nhà văn đánh ra, cùng lúc, nhiều đường gươm văn chương lấp lánh, thành công, hôm nay, theo tôi có Nguyễn Ngọc Chính.

Họ Nguyễn không chỉ thành công khi hồi ức nhà văn của ông, mở vào thế giới tuổi thơ, tuổi học trò, tình nghĩa, huyết thống... khiến người đọc không khỏi bùi ngùi, cảm động - - Hay hồi ức về nơi chốn ông đã sống với, đã dừng lại, đã đi qua... (Mà,) họ Nguyễn còn thành công ở cả lãnh vực ông gọi là du ký - - Như “Du ký xứ... Miệt Dưới”, “Một tháng ở Melbourne” ... Hoặc những hồi ức râm ran nỗi ngậm ngùi, liu điu thất thổ... khi ông viết “Không chốn dung thân”!...

Theo tôi, trong số những đường gươm văn chương lấp lánh, đánh ra, của Nguyễn Ngọc Chính, còn có những soi sáng từ góc nhìn nhân bản (rất nhân bản), khi ông đề cập tới những sự kiện văn học của trên nửa thế kỷ văn chương Việt Nam. Cụ thể, qua vụ án văn học “Nhân Văn-Giai Phẩm” (mà,) bi kịch tiêu biểu, là nhà văn Thụy An; tới hành trình văn chương hư ảo và, đời riêng gập ghềnh nắng, xót, của một Nguyễn Thị Hoàng, xuyên qua tác phẩm “Vòng tay học trò”...

Vẫn theo tôi, họ Nguyễn còn thành công ở cả những ghi nhận đời thường, khi trái tim nhà văn của ông mở vào những biểu tượng như: “Ngôn ngữ Saigon xưa: Lính tráng”, hay, “Cà phê Saigon Xưa & Nay”, “Những cái tên bình dị về Núi & Đèo”...

Tóm lại, nếu chúng ta cần tìm một nhà văn có khả năng thực sự đến được cùng lúc, nhiều lãnh vực của cuộc đời ố, kỵ, của định mệnh bất nhân, (thì,) người đó, không ai khác hơn Nguyễn Ngọc Chính.

Nếu trong quá khứ, tôi từng ghi nhận rằng “Vũ Hữu Định, người đội vương miện cho Pleiku” thì, hôm nay, tôi nghĩ, tôi không thể không viết xuống: “Nguyễn Ngọc Chính, người tháp linh hồn cho Ban Mê”.

Và tôi, chính là một trong những người cảm-thụ được phần “linh hồn” tháp cho Ban Mê đó, của họ Nguyễn vậy.

Du Tử Lê,

(Calif. Sept. 2014)

***

Tham khảo thêm:

* Bài viết của Tuyen Phan: “Những giây phút cuối cùng của cố thi sĩ Du Tử Lê” trên Facebook https://www.facebook.com/tuyen.phan.79677/posts/1379787118847041

* Video clip “Khúc thụy du” – Thơ: Du Tử Lê, Nhạc: Anh Bằng, Trình bày: ca sĩ Tuấn Ngọc: https://www.youtube.com/watch?v=1fJqBU8ZwyE

***

--> Read more..

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2019

Người già muốn gì?

Trước hết, xin cảm ơn tổ chức Liên hệp quốc đã có nhã ý dành một ngày để “vinh danh” người già trên toàn thế giới. Đó là ngày 1/10 hàng năm. Tôi cũng là người già nhưng thật tình chẳng biết đến ngày “International Day of Older Persons” nếu không tình cờ đọc được thông tin này trên mạng.

Theo Wikipedia, “Ngày quốc tế người cao tuổi” đầu tiên được tiến hành vào ngày 1/10/1991. Ngày này được tổ chức để nâng cao nhận thức về các vấn đề ảnh hưởng đến người già, chẳng hạn như quá trình lão hóa và việc lạm dụng người cao tuổi. Đây cũng là một ngày để đánh giá cao những đóng góp mà những người cao tuổi đã cống hiến cho xã hội.


Đọc tin này, các lão ông, lão bà thấy cảm động quá, trong lòng cứ “bồi hồi xúc động” tựa như trẻ thơ được cha mẹ khen ngợi và vinh danh đến… “phổng cả mũi”! Tuy nhiên, đó chỉ là phản ứng nhất thời vì vấn đề đặt ra là chúng tôi, những người lớn tuổi, thực sự muốn gì?

Ta có hiệu xe Yamaha mà một số người lại cải biên thành “Già-Mà-Ham” để chỉ cái tật không nhận thức được tuổi già của mình cứ muốn thế này, thế khác. Xét cho cùng, dù già cả nhưng trong lòng vẫn có những ước muốn thầm kín nhưng nói ra lại sợ con cháu cười.


Một trong những ước muốn đó là Sức khỏe. Mỗi sáng thức dậy, những người từ 60 tuổi trở lên thường hay tự kiểm tra hôm nay thấy trong người như thế nào? Có giống như hôm qua hay lại tệ hơn? Các cụ ngoài 70 lại còn bi quan hơn, một ngày mới chỉ đem lại một quỹ thời gian ngày một cạn kiệt!

Khổ nhất là người già bị bệnh, nà ai cũng thế, thôi thì đủ các món “ăn chơi” nhưng lại khó nuốt: loãng xương, thấp khớp, tiểu đường, cholesterol, huyết áp (tăng hoặc giảm), táo bón kinh niên mà lại đi tiểu soèn soẹt.

Đầu óc thì không còn nhạy bén như hồi còn trẻ, nói trước quên sau, thậm chí còn có người bị lú lẫn, không biết mình là ai. Tai thì nghễnh ngãng đến độ điếc đặc! Đi lại thì khó khăn mà lại còn hay té ngã. Mà mỗi lần té hay bị gãy xương nhiều khi còn bị nằm liệt giường.

Người già bỗng chốc trở thành kén ăn, hiểu theo nghĩa cứ món nào mềm, nhừ mới ăn được. Răng cỏ cái còn, cái mất nên kén ăn là phải. Mà của đáng tội, có ăn được bao nhiêu đâu nên bao tử ngày càng teo tóp. Con cái vì thương cha mẹ nên cứ ép ăn, ép uống tựa như em bé ngày nào.

Người ta nói một người già bằng ba con nít. Nếu quả như vậy thì quá khổ cho con cháu phải chăm sóc. Có những người già phải mang tã vì không kiểm soát được sự bài tiết. Có những người lớn tuổi phải di chuyển trên xe lăn có nghĩa là con cháu phải đi theo.


Trong những gia đình sống theo kiểu “tam đại đồng đường” có người cao tuổi là ông bà nội ngoại thì hẳn nhiên là cha mẹ và con cái bị ảnh hưởng rất nhiều. Khi bị bệnh, ông bà không thể giúp cha mẹ trong việc chăm sóc con cái như khi còn khỏe. Trái lại, họ trở thành một mối lo hàng đầu trong mọi sinh hoạt gia đình.

Sẽ không còn những ngày cuối tuần vui vẻ, cả nhà kéo nhau đi ăn tiệm. Trong nhà sẽ vắng đi tiếng cười trẻ thơ vì ông bà bệnh làm sao vui được. Vợ chồng sẽ bớt đi những giây phút riêng tư với nhau vì còn phải lo cho ông bà.

Hơn nữa con vẫn phải đi làm, cháu vẫn phải đi học nên người bệnh có khi phải thui thủi một mình. Nếu may mắn có thêm người chồng hoặc vợ bên cạnh thì đó là niểm an ủi duy nhất. Tuy vậy, đó chỉ là tinh thần vì người hôn phối nay cũng đã già. Làm gì còn có cảnh “hầu quạt” như nhà thơ Huy Cận đã vẽ ra:

“Tay anh em hãy tựa đầu,
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi…”

Người già thấy rõ những điều đó nhưng không thể nào thay đổi được tình hình. Người già vốn hay tủi thân nên chỉ cần một cử chỉ vô tình hay lời nói không cố ý cũng đủ làm họ buồn cho thân phận bệnh hoạn của mình. Thế cho nên, có người cầu mong mình được chết sớm để trả lại một cuộc sống bình thường cho con cháu.

Vẫn biết, làm người ai cũng “tham sinh, húy tử” nhưng ở trong tình trạng bện hoạn, người già chỉ mong sao cho mình chết sớm. Nói theo nhà Phật là để giải cái “nghiệp” của mình cũng như trả cái “nợ” cho những người thân.


Trên thế giới, người ta đã nói đến “Quyền được chết”, một từ ngữ pháp lý dùng để chỉ về việc lựa chọn của con người: tìm đến cái chết một cách tự nguyện nhằm giải thoái khỏi đau khổ, bệnh tật hoặc các lý do khác. “Trợ tử” là sự can thiệp cố ý được thực hiện với ý định rõ ràng về sự kết thúc một cuộc sống, để xoa dịu sự đau đớn khó chữa.

Vấn đề đặt ra là những tranh cãi gay gắt về đạo đức và lo ngại những hệ lụy xấu do việc trợ tử gây ra. Tính đến nay, trong tổng số 221 nước và vùng lãnh thổ trên thế giới, chỉ có 3 nước cho phép trợ tử bệnh nhân là Bỉ, Luxembourg, Hà Lan.

Nhiều người phản đối vì cho rằng con người không có quyền can thiệp vào sự sống chết của người khác, trừ khi đó là tội phạm đã bị toà tuyên án tử hình. Mọi sự can thiệp hay giúp đỡ để người bệnh được chết đều phải bị coi là giết người.

Ngoài ba nước nói trên, Thụy Sĩ, Argentina và 5 tiểu bang ở Mỹ (Washington, Oregon, Vermont, New Mexico và Montana) cho phép bệnh nhân tự nguyện dừng điều trị để tự tìm cái chết nhưng cấm mọi người khác (kể cả người thân và bác sĩ) gợi ý, kê đơn hoặc cung cấp phương tiện cho họ tự sát (nếu cung cấp thì vẫn sẽ bị xử lý hình sự).

Bỏ qua mọi tranh cãi về đạo đức và tôn giáo, tại sao ta không nhìn về “quyền được chết” của người già dưới con mắt của một người bình thường? Đó là quyền và cũng là lối thoát hợp lý nhất của con người trong hoàn cảnh bệnh hoạn. Đó cũng là giấc mơ được giải thoát chứ không phải là sự “tự tử” của những người chán sống.

Đành rằng sự ra đi của người thân là sự mất mát không nhỏ đối với những người trong gia đình. Cuộc sống là như vậy, có sinh ắt có tử, ai cũng phải trải qua một lần. Người già tự nguyện ra đi với một nụ cười để giúp những người trẻ tiếp tục sống một cuộc đời hạnh phúc mà trước đó họ đã từng hưởng.

Đó là vấn đề mà mọi người cần quan tâm. Và đó cũng là điều mà những người già mong muốn nhưng không nói ra!

***

--> Read more..

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2019

Những cánh thư xưa mang dấu ấn KBC

KBC là chữ viết tắt của "Khu Bưu Chính". Đây là một đơn vị quân bưu, chuyên về nhận và chuyển phát thư từ, điện tín của Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Mỗi KBC gồm có 3 chữ cái viết hoa, tiếp theo là 4 con số. KBC của QLVNCH được bắt đầu bằng số: 3, 4, 6 và 7.

KBC mang số nhỏ nhất: KBC 3001 (Tiểu đoàn 51 Pháo Binh). KBC mang số lớn nhất: KBC 7889 (Tiểu đoàn 475 Địa phương quân - Long Xuyên).

KBC của các đơn bị Bộ binh và Không quân không được thiết lập theo nguyên tắc nào cả. Riêng quân chủng Hải quân khi mới thành lập thì tất cả đều mang số 33 đầu và các đơn vị Thủy Quân Lục Chiến cũng mang số 33 vì TQLC lúc đó thuộc về Hải quân. Cho đến năm 1972-1973 các đơn vị tân lập của Hải quân và TQLC mới mang KBC giống bên Bộ binh.

Thông thường thì một KBC là 1 đơn vị quân đội. Nhưng có khi KBC lại có thêm chữ A hay B như trường hợp Trung tâm huấn luyện Quang Trung KBC 4091. Trung Tâm này được chia làm 2 là Liên Đoàn A và Liên Đoàn B. Bởi vậy, Quang Trung có 3 KBC: KBC 4091 là Bộ chỉ huy trung tâm, KBC 4091/A là Liên đoàn A và KBC 4091/B là Liên đoàn B.

Lại có trường hợp như Nha Quân Pháp (trực thuộc Bộ quốc Phòng), KBC 4386. Còn KBC 4386/A lại là Toà án Quân sự Sài Gòn. Cả 2 KBC trên đều ở cùng 1 doanh trại tại số 3A Bến Bạch Đằng, Quận 1 (sát cạnh với Phủ đặc ủy Trung ương Tình báo).

KBC 4002 là Bộ tổng tham mưu/QLVNCH. Nhưng Bộ chỉ huy Quân Cảnh cũng nằm trong cùng doanh trại với Bộ TTM nên mang KBC 4002/QC một thời gian dài. Sau mới được cấp KBC riêng là KBC 4258.

Lại có trường hợp thường thấy ở các đơn vị tác chiến lưu động. Thí dụ, Tiểu đoàn 1 TQLC, KBC 3333. Tiểu đoàn đang đi ‘’hành quân’’ thì trên bì thư được ghi là KBC 3333/HQ.

Sau đây là KBC của một số Tiểu đoàn trừ bị nổi tiếng của QLVNCH. Các Tiểu đoàn Nhảy Dù có:

– Tiểu đoàn 1 Nhảy Dù KBC 4563
– Tiểu đoàn 2 Nhảy Dù KBC 4247
– Tiểu đoàn 3 Nhảy Dù KBC 4794
– Tiểu đoản 4 Nhảy Dù (không thành lập)
– Tiểu đoàn 5 Nhảy Dù KBC 4709
– Tiểu đoàn 6 Nhảu Dù KBC 4143
– Tiểu đoàn 7 Nhảy Dù KBC 4919
– Tiểu đoàn 8 Nhảy Dù KBC 3119
– Tiểu đoàn 9 Nhảy Dù KBC 4804
– Tiểu đoàn 11 Nhảy Dù KBC 3727

Các Tiểu đoàn Thủy Quân Lục Chiến có:

– Bộ tư lệnh TQLC KBC 3331
– Tiểu đoàn 1 TQLC KBC 3333
– Tiểu đoàn 2 TQLC KBC 3335
– Tiểu đoàn 3 TQLC KBC 3337
– Tiểu đoàn 4 TQLC KBC 3339
– Tiểu đoàn 5 TQLC KBC 3357
– Tiểu đoàn 6 TQLC KBC 3300
– Tiểu đoàn 7 TQLC KBC 3340
– Tiểu đoàn 8 TQLC KBC 6618
– Tiểu đoàn 9 TQLC KBC 6626

Về binh chủng Biệt Động Quân ngoài các đơn vị BĐQ biên phòng thì còn lại cũng là những Tiểu đoàn trừ bị. Sau này các đơn vị BĐQ biên phòng đổi thành Tiểu đoàn. BĐQ gồm có 17 Liên đoàn, mỗi liên đoàn có 3 Tiểu đoàn. Như vậy binh chủng BĐQ có trên 50 Tiểu đoàn. Sau đây là KBC của một số đơn vị BĐQ:

– Bộ chỉ huy BĐQ KBC 4205
– Tiểu đoàn 33 BĐQ KBC 3446 Sài Gòn
– Tiểu đoàn 32 BĐQ KBC 3447 Phong Dinh
– Tiểu đoàn 51 BĐQ KBC 3505 Sài Gòn
– Tiểu đoàn 52 BĐQ KBC 3506 Biên Hòa
– Tiểu đoàn 37 BĐQ KBC 3507 Đà Nẵng
– Tiểu đoàn 38 BĐQ KBC 3508 Sài Gòn
– Tiểu đoàn 39 BĐQ KBC 3509 Đà Nẵng
– Tiểu đoàn 43 BĐQ KBC 3516 Vĩnh Long
– Tiểu đoàn 44 BĐQ KBC 3517 Cần Thơ
– Tiểu đoàn 34 BĐQ KBC 4013 Sài Gòn
– Tiểu đơàn 31 BĐQ KBC 4272 Biên Hòa
– Tiểu đoàn 35 BĐQ KBC 4400 Biên Hòa
– Tiểu đoàn 36 BĐQ KBC 4454 Biên Hòa
– Tiểu đoàn 42 BĐQ KBC 4533 Cần Thơ
– Tiểu đoàn 60 BĐQ KBC 7508 Đà Nẵng
– Tiểu đoàn 61 BĐQ KBC 7509 Đà Nẵng
– Tiểu đoàn 62 BĐQ KBC 7510 Kontum
– Tiểu đoàn 63 BĐQ KBC 7511 Pleiku
– Tiểu đoàn 64 BĐQ KBC 7512 Hậu Nghĩa
– Tiểu đoàn 65 BĐQ KBC 7513 Tây Ninh
– Tiểu đơàn 85 BĐQ KBC 7553 Chi Lăng
– Tiểu đoàn 86 BĐQ KBC 7554 Kiến Tường
– Tiểu đoàn 88 BĐQ KBC 7560 Kontum
– Tiểu đoàn 89 BĐQ KBC 7561 Quảng Đức
– Tiểu đoàn 90 BĐQ KBC 7562 Kontum
– Tiểu đoàn 91 BĐQ KBC 7563 Tây Ninh
– Tiểu đoàn 92 BĐQ KBC 7564 Phước Long

Ngoài các binh chủng trên còn có các đơn vị khác, tuy cùng màu áo nhưng là các đơn vị không trực tiếp tác chiến như tiếp vận, hành chánh, yểm trợ, pháo binh, quân y… Hoặc cấp cao hơn Tiểu đoàn là Liên đoàn, Lữ đoàn hay Chiến đoàn… tất cả đều có KBC riêng.

Dưới đây là một số KBC của binh chủng Hải Quân:

– Bộ tư lệnh Hải Quân KBC 3317
– Bộ tư lệnh hạm đội KBC 3328
– Trung tâm Huấn luyện HQ Nha Trang KBC 3318
– Trung tâm Huấn luyện HQ Cam Ranh KBC 3319
– Giang đoàn 25 Xung phong KBC 3303 Cần Thơ
– Giang đoàn 28 Xung phong KBC 3305 Long Xuyên
– Giang đoàn 21 Xung phong KBC 3321 Mỹ Tho
– Giang đoàn 51 Tuần thám KBC 3332 Cát Lái

Tại Quân khu 3 và Biệt khu thủ đô nếu thanh niên nhập ngũ thường được tập trung ở Trung tâm 3 Tuyển mộ và Nhập ngũ (Quang Trung) KBC 4113. Đài phát thanh quân đội được mang KBC 3168. Các quân nhân chuẩn bị du học, đa số là quân nhân của quân chủng Không quân và Hải quân thì hầu hết phải qua cánh cổng của Trường Sinh ngữ Quân đội ở Gò Vấp, KBC 3095.

Sau đây là KBC của một số trường và trung tân huấn luyện:

– Trung tâm huấn luyện Quang Trung KBC 4091
– Trường Bộ Binh Thủ Đức KBC 4100
– Trường Võ bị Đà Lạt KBC 4027
– Trường Hạ sĩ quan Đồng Đế (Nha Trang) KBC 4311
– Trường Quân cảnh (Vũng Tàu) KBC 3042
– Trung tâm Huấn luyện Vạn Kiếp (Bà Rịa) KBC 4432
– Trường Quân khuyển (Gò Vấp) KBC 4941
– Trung tâm Huấn luyện Lam Sơn (Dục Mỹ) KBC 4926
– Trường Thiếu sinh quân (Vũng Tàu) KBC 4437

Các quân nhân thuộc Quân khu 3 và Biệt khu Thủ đô được biệt phái ngoại ngạch (như các công chức, giáo sư, chuyên viên…) hoặc chờ thuyên chuyển sau khi xuất viện (bị thương, bệnh…) hoặc chở giải ngũ thì quân số thuộc về Trung tâm Quản trị Trung ương KBC 4204.


Sau đây là một số KBC của quân chủng Không quân:

– Bộ tư lệnh Không quân KBC 3011 (Tân Sơn Nhứt)
– Đại đội Tổng hành dinh Không quân KBC 3009 (Tân Sơn Nhứt)
– Sư đoàn 1 Không quân KBC 3198 (Đà Nẵng)
– Sư đoàn 2 Không quân KBC 3126 (Nha Trang)
– Sư đoàn 3 Không Quân KBC 3004 (Biên Hòa)
– Sư đoàn 4 Không quân KBC 4652 (Phong Dinh)
– Sư đoàn 5 Không quân KBC 4324 (Tân Sơn Nhứt)
– Sư đoàn 6 Không quân KBC 3533 (Phù Cát)

***

Chỉ cần 3 chữ KBC mọi người sẽ có một nhịp cầu nối giữa quân nhân và người thân. Việc gửi thư của lính cũng hưởng nhiều ưu đãi của Bưu Điện, như cước phí gửi thư chỉ bằng phân nửa giá gửi thư thường của dân sự.

Quân đội cũng phát hành một số tem đặc biệt dành cho quân nhân, những con tem này không có giá tiền trên tem nhưng có giá trị gửi một lá thư đi. Ngoài ra, quân đội còn in thêm một số bao thư in sẵn tem trên đó để tiện lợi cho các chiến sĩ đang hành quân. Bao thư và tem được phát miễn phí cho các quân nhân hay gia đình của họ.

Những ai yêu thích nhạc vàng của VNCH một thời xưa cũ hẳn không lạ gì bài hát "Viết từ KBC", sáng tác bởi Hoàng Minh và Mạc Phong Linh:

"Từ KBC giá lạnh rừng sâu,
Anh gởi lời thăm người em yêu dấu
Qua bao ngày chúng mình xa nhau,
Chắc em để phấn son nhạt màu
Và buồn trong cả giấc chiêm bao...."

***






























***

--> Read more..

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2019

Quên !!!


Định nghĩa ngắn gọn nhất cho trạng thái QUÊN là… KHÔNG NHỚ.

Gần đây, có một em học sinh Lớp 1, trường Quốc tế Geteway, đã bị “bỏ quên” trên xe đưa rước học sinh. Cho đến giờ, cơ quan điều tra vẫn chưa đưa ra kết luận cuối cùng em học sinh đã chết trên xe sau 9 tiếng đồng hồ do lỗi của ai.

Dư luận thì nhiều ý kiến. Có thật em bị bỏ quên trên xe hay đó chỉ là dàn dựng để tránh tiếng cho nhà trường? Dư luận có quyền nghị vấn vì Geteway do các gia đình đại gia “có chức, có quyền”  bỏ tiền ra đầu tư vào trường.

Chiếc xe gây tai nạn tử vong của trường Getway

Chỉ ít lâu sau vụ Gateway, cũng tại Hà Nội, một học sinh trường “mầm non cao cấp” Đô Rê Mí lại bị bỏ quên nhiều tiếng đồng hồ trên xe đưa rước. May mắn em đã thoát chết vì nhờ cửa xe bị hở… 10 cm.

Cái giá phải trả của Đô Rê Mí là trường đã bị đóng cửa dù học sinh bị quên đã thoát chết. Trong khi đó, trường Geteway vẫn khai giảng niên học 2019 dù trước đó một học sinh đã bị tử vong!

Mầm non cao cấp Đồ Rê Mí đã bị đóng cửa sau khi bỏ quên học sinh trên xe

Bài viết này không đi sâu vào chuyện học sinh bị bỏ quên trên xe, chủ đề chính mà chúng tôi bàn đến là tình trạng “quên” trong cuộc sống hàng ngày. Suy cho cùng, có rất nhiều hình thức của việc quên. Phàm là người, bất kể là những người thông minh, tài trí cho đến những người bình thường như chúng ta, ai cũng có lúc quên.  

Nhà vật lý và toán học André-Marie Ampère (1775-1836) là một trong những nhà phát minh ra điện từ trường với Định luật Ampère. Giai thoại kể rằng một hôm, ông có việc phải ra khỏi nhà vào buổi sáng. Lúc đi, ông khoá cửa và viết mấy chữ: “Ampère đi vắng, 4 giờ chiều mới có mặt ở nhà.”

Ông đi công chuyện và xong việc sớm nên 2 giờ chiều đã về. Đến cửa, ông thấy dòng chữ nói trên, và cũng vì mải suy nghĩ nên ông quên khuấy mình chính là Ampère. Ông thở dài, xem đồng hồ và lẩm bẩm: “Vậy là mất đứt gần hai giờ nữa để chờ đợi!”

Cái quên của Ampère được gọi là “sự đãng trí”, không gây hại cho ai, trừ bản thân mình. Thế cho nên, không phải cứ là nhà thông thái thì sẽ không bao giờ quên!

André-Marie Ampère (1775-1836)

Nhà bác học người Mỹ gốc Do Thái, Albert Einstein (1879-1955), được biết đến nhiều qua phương trình về sự tương đương giữa khối lượng và năng lượng: E = mc2. Ấy thế mà cái “bệnh quên” của ông xem ra còn nặng hơn sự “đãng trí” của Ampère.

Người ta kể, một hôm Einstein bước lên xe buýt nhưng lỡ làm rơi mắt kiếng, ông đang lom khom sờ soạng tìm dưới sàn xe thì cô bé đứng đối diện nhặt kiếng lên dúi vào tay ông.

Einstein rất cảm động và lên tiếng: “Cảm ơn bé, cháu tên gì nhỉ?”. Cô bé trả lời: “Con là Clara Einstein đây bố ạ!”.

Albert Einstein (1879-1955)

Trong tình yêu trai gái, “nhớ” và “quên” là hai hành động tương phản nhau như trắng với đen, như lửa với nước. Những người thất tình thường nhớ tới bóng dáng người yêu đã chia tay. Bản nhạc “Sầu lẻ bóng” có một câu thật da diết: “Người ơi khi cố quên là khi lòng nhớ thêm, dòng đời là chuỗi tiếc nhớ…” (1).

Ngược lại, cũng có người cho rằng “Quên không phải là cái đau khổ nhất, người đau khổ là người có trí nhớ”. Nếu quả như vậy, “nhớ” chỉ là cách tự giày vò bản thân vì càng cố gắng muốn “quên” thì càng nhớ một cách mãnh liệt.

Triết gia, nhà hùng biện và cũng là một chính khách người La Mã, Marcus Tullius Cicero (106 Trước công nguyên-43 Trước công nguyên), để lại cho hậu thế một câu mà khi mới đọc qua tưởng chừng như vô lý, khó hiểu:

“Tôi nhớ điều mà tôi không muốn nhớ; tôi không thể quên điều mà tôi muốn quên” (I remember the very thing that I do not wish to; I cannot forget the things I wish to forget).

Marcus Tullius Cicero (106 TCN - 43 TCN)

Với tuổi già, “quên” trở thành một bệnh lý không loại trừ một người nào, vấn đề chỉ là nó xảy ra vào giai đoạn nào, sớm hay muộn.

Theo y học,  cái mà người ta gọi là “sa sút trí tuệ” (Dementia) nơi những người lớn tuổi là những triệu chứng ảnh hưởng đến trí nhớ và suy nghĩ, đủ nghiêm trọng để ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày. Người ta thường gọi đó là triệu chứng “lúc nhớ, lúc quên”.

Ở một mức độ cao hơn, người bị sa sút trí tuệ có thể chuyển thành bệnh Alzheimer, tức là mất trí nhớ hoàn toàn, hay còn gọi là lú lẫn khi tuổi tác ngày một cao. Bản thân tôi nay đã ngoài 70 nên rất hiểu thế nào là Dementia nhưng cũng may, chưa đến độ Alzheimer.

Có những lúc tôi không thể nào nhớ được tên người bạn thời trung học, lại có những khi quên hẳn sáng hôm qua mình đã ăn gì! Chìa khóa để trong túi mà cứ loay hoay tìm khắp mọi nơi! Viết lách thì “nhớ tới đâu, viết tới đó”, “quên trước, quên sau” dù đã dặn lòng phải nhớ cho kỹ!

Mỗi ngày qua đi luôn cảm thấy trí nhớ của mình ngày nột sa sút dù đã cố gắng tập thể dục cho cơ thể cũng như trí não. Đi bộ mỗi sáng, leo cầu thang nhiều lần trong một ngày và cả việc chơi trò ghép hình, Zigzaw Puzzle, để luyện trí nhớ hàng ngày (2).

Zigsaw Puzzle: nột trò chơi thể dục trí não

Âu đó cũng là điều bình thường của tạo hóa, cũng tựa như một cỗ máy già nua, đang trong tiến trình phế thải!

Lực bất tòng tâm là thế đó. Hãy cố “nhớ” trước khi vĩnh viễn… “quên”. 



***

Chú thích:

(1) Mời nghe "Sầu lẻ bóng" qua giọng ca Hoàng Oanh, tại: https://www.youtube.com/watch?v=TVCvIBC_SOA

(2) Để tập thể dục cho trí óc, các bạn có thể tải về phần mềm https://www.mobilityware.com/jigsawpuzzle.
Khi chơi trò chơi ghép hình nên dùng iPad hoặc laptop vì trên smartphone màn hình không đủ rộng. Website này có những trò chơi rất thú vị, ngoài việc hàng ngày có 1 daily puzzle còn có hình thức tích lũy điểm để chơi các puzzle khác với hình ảnh rất đẹp thuộc đủ loại đề tài.

***
--> Read more..

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2019

Quả bom sex Sophia Loren bước vào tuổi 85

Ngày 20/9/1934, cô bé Sofia Costanza Brigida Villani Scicolone ra chào đời tại Naples, Italia. Tuổi thơ của Sofia gặp quá nhiều bất hạnh, là con của một bà mẹ đơn thân sống với bà ngoại tại thành phổ đổ nát của Ý sau Thế chiến thứ hai. Cũng vì thiếu ăn nên Sofia được mô tả là… “gầy như que tăm”.

Bước chuyển biến quan trọng trong cuộc đời của Sofia là cuộc thi hoa hậu tại địa phương và cũng từ đó, cô được Hollywood để mắt đến. Từ cuốn phim đầu tiên, “The Pride and the Passion”, cô được đóng cặp với Cary Grant với cái tên Sophia Loren. Sự nghiệp điện ảnh của cô khởi đầu một cách chói sáng và kết thúc với khoảng 100 phim đã đóng.

Danh tiếng của Sophia Loren bắt đầu nổi lên như cồn trong hơn 6 thập kỷ bên cạnh các tài tử đã thành danh như Frank Sinatra, Marlon Brando, Gregory Peck, Jack Lemmon, Paul Newman… Người ta có cảm giác chuyện đời của Sophia như là một truyện thần thoại kiểu “Cô bé lọ lem”!  

Nước Mỹ có Marilyn Moroe (MM), Pháp có Brigitte Bardot (BB) nhưng Ý có tới 2 người đẹp Gina Lollobrigida và Sophia Loren. Kể cũng lạ. Sophia Loren khi còn bé gầy như que tăm nhưng đến khi trưởng thành cô lại là một “quả bom sex” làm mê mẩn giới đàn ông. Trong khi Gina đẹp một cách quý phái thì Sophia lại mang vẻ đẹp quyến rũ của một cô gái quê mùa, chất phác.

Cô đoạt giải Oscar dành cho phim nước ngoài của Hollywood năm 1991 với phim “Two Women”. Trong cuốn tiểu sử tự thuật của mình mang tên “Yesterday, Today, and Tomorrow: My Life” (cũng là tên của cuốn phim do Sophia thủ vai chính) cô kể lại đời mình bằng một giọng văn giản dị, thành thật, hoàn toàn không thêu dệt, không hoa mỹ.   

Sophia kể lại, khi mới 14 tuổi cô đã nghe nhiều tiếng huýt gió của cánh đàn ông mỗi khi cô đi qua họ! Cô thắng giải hoa hậu với số tiền thưởng chỉ có 35 đô la và một vé xe lửa để đến Rome làm người mẫu. Sophia cũng còn là người thích ăn uống, cô viết, “Những gì các bạn thấy nơi tôi là do món mì spaghetti mang lại!”

Chồng cô, Carlo Ponti, cũng là một giám khảo trong cuộc thi hoa hậu năm 1950 mà Sophia tham dự. Ông cũng là đạo diễn lừng danh của Ý. Năm 1957 ông ly dị vợ theo luật Mexico. Tuy nhiên, luật của Ý không công nhận cuộc ly dị của ông với người vợ cũ Giuliana.

Năm 1962, cuộc hôn nhân bị huỷ bỏ vì nhà thờ Công giáo không chấp nhận. Cuối cùng, Carlo Ponti thương lượng với Giuliana để cả ba chuyển tới Pháp để nhập quốc tịch Pháp, đất nước cho phép ly dị. Năm 1965, Giuliana Ponti ly dị để Ponti cưới Sophia năm 1966 theo đúng luật.

Họ có với nhau hai đứa con là Carlo Ponti Jr. và Edoardo Ponti. Edoardo Ponti cưới nữ diễn viên Sasha Alexander tại Geneva, Thuỵ Sĩ, và có một con gái Lucia Sofia, sinh ngày 12 tháng 5 năm 2006.

Cũng trong cuốn tự truyện “Yesterday, Today, Tomorrow: My Life” phát hành tháng 11/2014, nữ minh tinh gạo cội kể lại cuộc hội ngộ với Jayne Mansfield, cô đào văm người Mỹ có bộ ngực vĩ đại:

"Cô ta đến ngay bàn của tôi. Cô ta biết ánh mắt mọi người đang dõi theo nên ngồi xuống… Hãy nhìn vào bức ảnh. Ánh mắt của tôi đang nhìn đi đâu rồi? Tôi đang nhìn chằm chằm vào cặp nhũ hoa của cô ta đấy, bởi vì tôi sợ nó sẽ rớt vào đĩa của tôi!".

***

Photo album này gồm 2 phần:

(1)  Hình ảnh về Sophia Loren qua các thời kỳ
(2)  Một số posters phim do Sophia Loren đóng

***

Tiểu sử tự thuật của Sophia Loren

Cuộc hội ngộ với Jayne Mansfield

Sofia Loren và em gái Maria Scicolone, 1961


Sophia Loren và em gái, Maria Scicolone, 1955

Sophia Loren và chồng, Carlo Ponti.

Sophia Loren và chồng, Carlo Ponti


Sophia Loren và chồng, Carlo Ponti

Vợ chồng Sophia Loren  với Carlo Ponti, Jr., vợ Andrea Meszaros và cháu nội

































Dos Mujeres

El Signo de Venus, 1955

Ieri, Oggi, Domani

Yesterday, Today, Tomorrow

La Ciociara, 1960

L'Oro di Napoli, 1954

Madame sans Gene

Matrimonio a la Italiana

Orquidea Negra

Questi Fabtasmi

La Ciociara (Two Women), 1960 

***
--> Read more..

Popular posts