Thứ Sáu, ngày 08 tháng 3 năm 2013

Singapore: Đảo quốc Sư tử (2)

(Tiếp theo)

Tôi đã đến Singapore nhiều lần vào các năm 1995, 1996 và lần này, năm 2013, trong chuyến du hành về phía Nam Bán Cầu. Một khoảng thời gian cách biệt giữa thập niên 1990s và 2000s cho thấy sự phát triển không ngừng của một quốc gia nhỏ bé, nhưng lại là “bé hạt tiêu”, trong khu vực Đông Nam Á. Nhân chuyến thăm Singapore lần này tôi có bài du ký tổng hợp về các chuyến đến đảo quốc này trong thời gian vừa qua.

Đầu tháng 3/2013 tôi đến Singapore trên chuyến bay TR 2323 của Tiger Airways, một hãng hàng không “giá rẻ”. Thuật ngữ “giá rẻ” được chuyển thể từ tiếng Anh “discount” từ đầu thập niên 1990 và nơi xuất phát khái niệm “no-frills” là Hoa Kỳ. Nói đến “giá rẻ” người ta nghĩ ngay đến hình thức kinh doanh với chi phí thấp và trong ngành hàng không điều này có nghĩa là dịch vụ cung cấp trên chuyến bay bị hạn chế tối đa, giá vé thấp hơn các đối thủ cạnh tranh trong tình hình kinh doanh ngày một khó khăn.

Tiger Airways là một trong số những hãng hàng không giá rẻ của Singapore. Điểm khác biệt đầu tiên là trên những chuyến bay này họ dùng loại Airbus A320 để bay vào sáng sớm hay đêm khuya với thời gian quay vòng chuyến bay thật ngắn. Vé máy bay chỉ có một hạng được bán trực tiếp qua mạng Internet để tránh tối đa những chi phí điều hành và tiền hoa hồng phải trả cho các đại lý.

Tiếp viên Tiger Airways còn phải kiêm nhiệm nhiều công việc khác nhau như làm việc tại quầy thủ tục check-in và vào thời gian cuối chuyến bay họ đẩy xe “xin rác” từ hành khách để giảm số nhân công vệ sinh. Những dịch vụ phục vụ ăn uống bị bỏ hẳn, hành khách có nhu cầu về khoản này phải trả thêm tiền khi sử dụng. Hành lý xách tay chỉ dưới 10 kg, hành lý gửi được tính tiền theo trọng lượng. Tuy có nhiều quy định bất lợi như vậy nhưng hành khách một khi đã chọn hàng không gía rẻ chấp nhận hết để đổi lấy một chỗ ngồi trên phi cơ.

Chuyến từ Singapore đến Melbourne tôi bay Jetstar, cũng là một hãng hàng không giá rẻ của Úc. Thực ra, chuyến bay này xử dụng phi cơ của Jetstar nhưng trên bảng thông tin lại đề là Qantas, điều này cho thấy các hãng hàng không luôn kết hợp với nhau, tạo thành một liên minh để mỗi khi phi cơ cất cánh có số lượng khách tối đa. Khác hẳn với ngày xưa, nhiều chuyến bay có đến phân nửa ghế trống.

Đường bay Singapore-Melbourne kéo dài khoảng hơn 7 giờ nên được coi là đường bay dài nhưng chuyện ăn uống vẫn không được tính vào tiền vé mà lại tính vào việc thanh toán của khách ngay trên máy bay, cũng không bằng tiền mặt mà bằng thẻ tín dụng. Trên Jetstar, nước ngọt có giá 3 đô Úc, bia Heineken 7 đô, bánh sandwich 7 đô. Một bữa ăn nhẹ có giá 8 đô và bữa ăn chính 15 đô. Jetstar còn có dịch vụ cho thuê iPad với giá 12 đô, một lần nữa, mọi hình thức thanh toán đều sử dụng thẻ chứ không dùng tiền mặt.

 Jetstar tại phi trường Changi

Khác với những chuyến đến Singapore trước, tôi đi từ phi trường Changi về khách sạn tại khu Chinatown bằng MTR (Mass Rapid Transit – hệ thống giao thông công cộng cao tốc hay còn gọi là hệ thống tàu điện ngầm). Lý do chính là để tìm hiểu về hệ thống đường sắt vận hành bằng xe lửa điện tại đây.

Phi Luật Tân là nước đầu tiên tại Đông Nam Á có hệ thống chuyên chở công cộng bằng đường sắt hạng nhẹ LRT (Light Rail Transport) tại Manila. Singapore là nước thứ nhì đưa vào vận hành hệ thống MRT kể từ năm 1987. Mỗi năm có gần 2 triệu hành khách di chuyển bằng MRT qua 79 nhà ga bên cạnh hình thức giao thông công cộng khác như xe bus và xe taxi.

Hệ thống giao thông công cộng MTR tại Singapore

MRT Singapore có một số ga và một số đoạn chạy ngầm dưới mặt đất hoặc trên cao. Hệ thống giao thông đường bộ nói chung và giao giao thông cộng nói riêng tại Singapore được xếp vào hạng phát triển nhất thế giới.

Hằng ngày, hệ thống MRT hoạt động từ 5g30 sáng đến 1 giờ sáng hôm sau, trung bình cứ 3 đến 8 phút sẽ có 1 đoàn tàu cập ga. Hoạt động này còn kéo dài thêm trong các ngày nghỉ lễ. Tại cửa ra vào mỗi toa tầu luôn có bản đồ hướng dẫn hướng tàu chạy theo 4 tuyến: tuyến Bắc Nam màu đỏ, tuyến Đông Tây màu Xanh, tuyến Đông Bắc màu Tím và tuyến Vòng tròn màu Cam. Từ phi trường Changi khách sẽ đi theo tuyến Đông Tây và chuyển tuyến để đến những điểm đến khác nhau khắp Singapore.

Bốn tuyến MTR chạy khắp Singapore

Singapore phát triển không ngừng. Lần này đến Singapore tôi có dịp chiêm ngưỡng một công trình kiến trúc độc đáo của khách sạn Marina Bay Sands, một quần thể nghỉ mát hỗn hợp trị giá 5,7 tỷ USD, cao 57 tầng lầu và có đến 2560 phòng. Khách sạn còn có một bể bơi khổng lồ dài 151m nằm ngay trên đỉnh trên đỉnh, một kênh đào nằm trong nhà, một bảo tàng có mô hình giống hoa sen, các cửa hiệu, nhà hát, rạp chiếu phim, và một casino.

Marina Bay Sands, do tập đoàn Las Vegas Sands Corporation (Mỹ) đầu tư, hiện là địa điểm thu hút tất cả mọi khách du lịch bốn phương đổ về Singapore. Những kẻ lắm tiền thì ở ngay trong khách sạn có giá từ 300 đến cả ngàn đô la một đêm, những du khách thuộc loại ít tiền như tôi thì chỉ chiêm ngưỡng “miễn phí” cũng cảm thấy thỏa mãn tính hiếu kỳ.

Nhìn từ xa, Marina Bay Sands là một chiếc tàu 
được nâng đỡ bằng 3 tòa nhà

Vào ban ngày, nhìn từ phía Boat Quay, Marina Bay Sands sừng sững bên dòng sông Singapore… đến gần hơn nữa, từ khách sạn Fullerton, nơi có tượng đài sư tử biển Merlion, ta có thể nhận rõ mô hình chiếc tàu biển dài nổi bật trên bầu trời Singapore.

Về đêm, Marina Bay Sands là vùng ánh sáng muôn màu từ các loại đèn chiếu được lập trình từ trước. Bố cục ánh sáng được sắp xếp và thay đổi với hàng trăm ngọn đèn màu được bố trí từ trên cao, ánh sáng chạy dài từ trái sang phải, từ trên cao xuống mặt đất in hình xuống mặt nước tạo thành một bức tranh chuyển động không ngừng.

Marina Bay Sands dưới ánh đèn

Singapore của ngày nay là như vậy. Ngành công nghệ thông tin cộng với óc sáng tạo nghệ thuật ánh sáng đã phục vụ nhu cầu thưởng ngoạn của con người. Đó cũng là thế mạnh của ngành du lịch Singapore trong bối cảnh một đất nước được xây dựng trên một kỷ luật “nhà binh” nhưng vẫn tôn trọng quyền tự do của mọi công dân cũng như của du khách đến từ khắp nơi.

Hút thuốc tại những nơi công cộng bị cấm hoàn toàn. Tại phi trường Changi, những người hút thuốc có Smoking Area để vào đó phì phà điếu thuốc. Muốn vào đây phải đi qua hai lần cửa để ngăn khói không ô nhiễm bầu không khí trong lành của terminal phi trường.

Tôi đã chụp được một bảng thuộc loại “cấm tiểu tiện” tại khu Little India với lời răn đe “phạt 500 đô [Sing]”. Bảng này được để tại một nơi rất “cám dỗ” đối với những người mắc bệnh “tiểu đường”. Chợt nhớ tới Việt Nam!  


Little India là một khu của người Ấn tại Singapore mà mãi đến lần này tôi mới có dịp đến thăm. Ngay từ phút đầu tiên khi đặt chân đến đây, khứu giác của tôi đã nhận ra ngay mùi gia vị đặc biệt của người Ấn, từa tựa như món cà ri (!), đi ngang qua mấy sạp bán vòng hoa thì có mùi hoa lài và những loại hoa khác không biết tên là gì... Đến những cửa hàng bán CD, VCD lại có nhạc Bollywood kiểu như Ali Baba. Lúc đến Little India hãy còn sớm nên cũng vắng vẻ, người Singapore thức dậy trễ, khoảng 9 hay 10 giờ mới bắt đầu các hoạt động trong ngày.    

Tuy gọi là Little India nhưng các con phố nhỏ hẹp lại mang những tên như Dickson, Clive, Dunlop... của tiếng Anh. Thì ra người Anh lập khu phố này từ những năm 1820 khi đó họ còn sinh sống tại đây với hoạt động chăn nuôi gia súc. Mãi đến đầu thập niên 1900 người Ấn mới đến định cư tại đây và hình thành một cộng đồng trong khi người Âu từ từ nhường lại đất đai cho dân định cư. Có những tên đường gợi nhớ việc chăn nuôi gia súc ngày xưa như Buffalo Road nằm song song với đường Kerbau (tiếng Mã Lai cũng có nghĩa là con trâu)!

Little India ngày nay là một khu phố thương mại mang sắc thái Ấn Độ giữa đất nước Singapore, đặc biệt hoạt động buôn bán nhắm vào người địa phương nhiều hơn là du khách. Tekka Centre được coi như trung tâm chính của Little India, hoạt động suốt ngày đêm, nơi đây có thể mua xà-rông (saree) màu sắc sặc sỡ của người Ấn. Con đường chính Serangoon có rất nhiều cửa hàng bán đồ lưu niệm, tiệm kim hoàn và một số nhà hàng với những món đặc sản Ấn Độ.

 Little India

Cộng đồng người Hoa chiếm đến gần 70% dân số Singapore nên sẽ không phải là điều ngạc nhiên khi khu Chinatown chiếm một diện tích khá lớn tại đảo quốc này. Nói thật, tình cảm của tôi dành cho Chinatown tại những quốc gia tôi đã đi qua có phần thay đổi kể từ khi Trung Quốc nuôi mộng làm bá chủ biển Đông. Âu đó cũng là lẽ thường tình.

Vẫn biết người Hoa sinh sống ngoài lục địa rất khác với người với người Tàu ở “chính quốc” nhưng dù sao đi nữa ấn tượng của tôi về Chinatown có phần thay đổi theo chiều hướng xấu so với những năm trước đó. Thật đúng như các cụ ta thường nói, Thương ai thương cả đường đi, ghét ai ghét cả tông chi họ hàng”.

Những con phố nhỏ của Chinatown luôn tấp nập du khách bốn phương. Khu Kreta Ayer được coi là trung tâm của Chinatown với phố ẩm thực và chợ đêm… Một trong những điểm đến của khách du lịch là chùa Buddha Tooth Relic, tạm dịch là Phật Nha hay còn gọi nôm na là Răng Phật. Ngôi chùa cao 5 tầng còn lưu giữ xá lợi (relic) răng, mắt của đức Phật nên mới có tên gọi Buddha Tooth.

Ngôi chùa này được khởi công năm 2005 với chi phí khoảng 60 triệu đô-la Singapore theo mô hình của một ngôi chùa tại Miến Điện đã bị sụp đổ năm 1980. Tầng hầm của chùa là nơi phục vụ các món ăn chay, giá cả tùy hỷ theo sự cúng dường của khách thập phương.

Buddha Tooth Temple

Trước khi rời Singapore chúng tôi ghé thăm Vườn Hoa lan Quốc gia (National Orchid Garden) với giá vé 5 đô-la. Trời mưa lất phất nhưng cũng không làm việc “cưỡi ngựa xem hoa” mất đi sự lý thú khi được đến nơi được mệnh danh là “nơi trưng bày hoa lan nhiệt đới lớn nhất thế giới” (The largest display of tropical orchids in the world).

Theo hướng dẫn viên, vườn được thành lập từ năm 1928 và đến nay đã có một bộ sưu tập khoảng trên 1.000 loại lan và 2.000 cây lai giống được chia thành 9 khu trưng bày. Rất ít người có đủ thì giờ để ngắm hết tất cả loại lan, chúng tôi vào VIP Orchid Garden, nơi có các loại lan được đặt tên theo các vị nguyên thủ quốc gia đã đến thăm vườn như Nelson Mandela, Margaret Thatcher, Công chúa Massako...  Tại Celebrity Orchid Garden có hoa mang những tên các nhân vật nổi tiếng đã đến đây như Jackie Chan (Thành Long), Andrea Bocelli...


Trong Orchidarium là bộ sưu tập các loại lan rừng được trồng trên các thân cây nhưng ấn tượng nhất là Cool House được xây dựng trong nhà kính giữa bối cảnh một khu rừng nhiệt đới với những thác nước. Khu vực này được phun sương để giữ độ ẩm thường xuyên, tạo cho khách thưởng ngoạn cảm giác như lạc vào một khu rừng nguyên sinh.
     
 Lối vào Cool House

Singapore có một đội ngũ chuyên viên chăm sóc vườn cây cảnh vào loại hang đầu thế giới, không chỉ ở National Orchid Garden mà còn ở rất nhiều công trình thiết kế cây cảnh có quy mô nhỏ tại các tòa nhà văn phòng hay nhà hàng. Tại Gastronomia ở Clark Quay tôi đã hoàn toàn không tin ở mắt mình: nguyên một bức tường được trang trí bằng đủ loại cây. Nội việc thiết kế một hệ thống tưới nước tự động cũng là cả một vấn đề chứ chưa nói gì đến việc trồng và chăm sóc hàng chục loại cây và hoa trên đó.

Xin ngả mũ ngưỡng mộ những chuyên viên chăm sóc cây cảnh, tay nghề của họ đã làm bộ mặt của đảo quốc Singapore thêm phần quyến rũ khách du lịch bốn phương.

Một bức tường được trang trí bằng cây cảnh

***

(Trích Hồi Ức Một Đời Người, Chương 9: Thời hội nhập)

Hồi Ức Một Đời Người gồm 9 Chương:

Chương 1: Thời thơ ấu (từ Hà Nội vào Đà Lạt)
Chương 2: Thời niên thiếu (Đà Lạt và Ban Mê Thuột)
Chương 3: Thời thanh niên (Sài Gòn)
Chương 4: Thời quân ngũ (Sài Gòn – Giảng viên Trường Sinh ngữ Quân đội)
Chương 5: Thời cải tạo (Trảng Lớn, Trảng Táo, Gia Huynh)
Chương 6: Thời điêu linh (Sài Gòn, Đà Lạt)
Chương 7: Thời mở lòng (những chuyện tình cảm)
Chương 8: Thời mở cửa (Bước vào nghề báo, thập niên 80)
Chương 9: Thời hội nhập (Bút ký những chuyến đi tới 15 quốc gia và lãnh thổ)

Tác giả đang viết tiếp Chương cuối cùng mang tên… Thời xuống lỗ (thập niên 2000 cho đến ngày xuống lỗ)!








2 nhận xét:

  1. Đã theo chân anh NNC du lịch lần nữa trên đảo quốc này, một cái đảo nhỏ thôi, vậy mà VN ta và vài nước lân cận đều muốn con cái của mình đến đó du học và.. ở lại làm việc nơi ấy!! cũng đáng suy nghĩ lắm chứ!

    Hôm M gặp anh bạn gốc Hoa người Malaysia, kể thêm một loạt chính sách chiêu dụ hiền tài về Sing. Nghe cũng đáng nể anh Chính ạ.

    Trả lờiXóa
  2. Chúc anh có nhiều sức khỏe để đi nhiều nơi và có nhiều bài viết hay.

    Trả lờiXóa

Popular posts